Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Vợ nghe thấy chồng nói với nhân tình: ’Anh không cần tiền của em, anh chỉ cần vợ và con thôi!’

KENHPHUNU.COM  | 11:00 , 29/11/2017
Vợ nghe thấy chồng nói với nhân tình: ’Anh không cần tiền của em, anh chỉ cần vợ và con thôi!’

Tôi ngước lên nhìn anh, cảm thấy lòng mình thật ấm áp...

- Em à, chúng mình cưới nhau đi!

Anh đứng nhìn tôi rất lâu rồi cũng quyết định nói ra. Tôi ngại ngần chẳng biết mình phải trả lời anh ra sao nên cứ bối rối nhìn anh mãi.

- Anh yêu em!

Chợt anh ôm chầm lấy tôi thủ thỉ. Giây phút ấy khiến tôi thật sự mềm yếu, tôi vừa khóc vừa gật đầu đồng ý làm vợ anh.

Tôi và anh quen nhau từ ngày còn đi học. Anh lại yêu đúng Trang - bạn thân của tôi nên tôi rất hiểu anh nhiệt tình với cô ấy thế nào. Chỉ là Trang không có tình cảm với anh. Ngày xưa, anh vẫn thường nhờ tôi gửi quà và thư từ cho cô ấy nhưng Trang tuyệt nhiên chẳng bao giờ nhận.

Đôi lần tôi gửi trả lại anh, thấy anh cứ buồn, tôi cũng thương, bèn tìm cách nói khéo cho anh trước Trang. Thế nhưng cô vẫn không yêu anh mà đi lấy 1 người đàn ông khác rồi theo ông ta sang Mỹ định cư.

Ảnh minh họa

Sau tin ấy anh vô cùng suy sụp nên lại tìm tới tôi giải sầu. Thú thật tôi cũng có chút ấn tượng với anh nên chẳng bao giờ dám từ chối 1 lời hẹn nào. Nhiều lần anh tìm tới tôi chỉ để khóc lóc về mối tình không trọn vẹn của mình, tôi vừa thương lại vừa giận anh. Lâu dần, anh nói yêu tôi nhưng tôi hiểu anh vẫn chưa quên được Trang.

Hai chúng tôi cứ yêu tới yêu lui tới tận 8 năm vẫn chưa cưới. Ai nhìn vào chắc cũng sẽ ngưỡng mộ vì điều ấy lắm nhưng thực ra tôi biết lý do mà anh mãi không ngỏ lời cầu hôn mình. Nhiều lần tôi đã định từ bỏ mối tình này không lối thoát này nhưng mãi vẫn chẳng thể nào buông bỏ.

Tôi nhận lời cưới anh vì nghĩ rằng anh đã hiểu ai là người quan trọng đối với mình. Bao nhiêu năm qua, tôi hết lòng chịu đựng và chờ đợi, chắc hẳn tôi đã làm anh cảm động. Thời gian đầu khi mới cưới nhau, anh rất thương yêu và chiều chuộng vợ làm tôi hạnh phúc lắm!

Có một dạo tôi thấy mình hay mệt mỏi, bồn chồn, lại có cảm giác kén ăn nên đã nghe lời đồng nghiệp mua que thử thai về dùng. Kết quả cho 2 vạch làm tôi mừng khôn xiết, nhưng vì vẫn muốn chắc chắn trước khi thông báo cho chồng nên tôi lén đi khám thai 1 mình. Tôi trở về mừng rỡ cầm tờ giấy siêu âm khoe với chồng.

Anh xem 1 lúc lâu, rồi quay lên nhìn tôi, miệng mỉm cười nhưng đôi mắt thì buồn thăm thẳm.

- Thế là anh được làm bố rồi sao?

Anh run run nhìn tôi hỏi. Tôi thẹn thùng ngả vào lòng anh, nghĩ tới cảnh được đón đứa con đầu đời mà quên đi mỏi mệt.

- Anh định đặt tên con gái của mình là gì?
- Anh chưa biết, bất ngờ quá anh chưa kịp nghĩ ra.
- Em thích con gái tên Ngân, vừa hiền dịu lại vừa giản dị.
- Thế thì gọi con là Trang Ngân đi!

Tôi ngỡ ngàng ngồi thẳng lên nhìn chồng. Anh bối rối nhìn sang hướng khác rồi cuối cùng cũng bảo:

- Anh thấy tên Trang đẹp, chỉ thế thôi. Em đừng nghĩ gì khác.

Nói rồi anh đứng dậy bỏ về phòng, bỏ lại tôi ngồi 1 mình cứ day dứt nỗi buồn không kể được thành tên.

Thông thường anh chẳng để tôi động tới đồ của mình bao giờ nhưng thấy bàn làm việc lộn xộn, lại nhiều giấy tờ linh tinh vứt vương vãi khắp phòng nên tôi cũng đành vào thu dọn. Trong vô số những tờ giấy vụn anh vo tròn vứt bên sọt rác, tôi choáng váng khi nhận ra những tấm hình của Trang đã được anh in ra.

Tôi cứ vừa ôm bụng vừa ôm mớ giấy vụn ấy mà bật khóc vì tủi thân. Thấy tiếng anh về, tôi liền chạy ra ngay.

- Anh vẫn còn thương nhớ cô ấy lắm phải không?
- Em lại làm sao vậy?

Anh trốn tránh ánh nhìn của tôi, vội bước vào trong nhà. Tôi giận dữ níu tay anh lại.

- Anh đã lấy em, đã có con với em nhưng vẫn còn không dứt bỏ được người xưa. Tại sao vậy?
- Em đừng hỏi anh nữa được không? Anh mệt mỏi lắm rồi!

Anh vùng tay tôi ra khỏi người mình rồi bỏ về phòng, đóng chặt cửa lại. Tôi bần thần đứng nhìn cánh cửa đã khép kín, tưởng như trái tim anh cũng đã khép chặt và chưa bao giờ có chỗ dành cho tôi.

Tối hôm ấy, anh lại ôm lấy tôi thủ thỉ:

- Vợ à, anh xin lỗi. Anh chỉ nhất thời nhớ tới cô ấy thôi. Anh yêu em, yêu con!

Tôi khẽ gỡ tay anh ra, nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Một lần nữa tôi lại yếu đuối, tôi gục vào anh khóc nức nở.

- Anh xin lỗi. Anh hứa sẽ không khiến em buồn nữa.

Những ngày sau đó anh đối với tôi rất tốt, thường xuyên lên mạng tìm kiếm những thức ăn ngon bổ nấu cho vợ, rủ tôi đi mua những cuốn sách về thai sản và cũng chẳng ngại cùng tôi đến các lớp tiền sản.

Một hôm, tôi đang làm việc trên cơ quan thì có 1 số máy lạ gọi tới.

- Dung ơi, tao Trang này. Tao về Việt Nam rồi, mày có rảnh không?

Tôi run run nhận ra giọng đứa bạn mình. Tại sao Trang lại quay trở về đúng lúc này?

Tôi đến quán café gần cơ quan gặp lại Trang. Sau ngần ấy năm lưu lạc bên xứ người, Trang vẫn chưa thay đổi quá nhiều.

- Mày hạnh phúc chứ? – Trang nhìn tôi hỏi.
- Thế còn mày? – Tôi khẽ mỉm cười gật đầu rồi cũng hỏi lại.

Cô ấy liếc sang hướng khác, cố giấu đi những giọt nước trong đáy mắt sắp sửa rơi ra.

- Tao li dị rồi.

Chúng tôi cứ nhìn nhau chẳng nói gì một hồi lâu. Trang cứ mải buồn nỗi buồn của mình, còn tôi thì e sợ những điều có thể sẽ xảy đến với mình bất cứ lúc nào.

Biết trước sẽ chẳng giấu nổi chồng chuyện Trang đã về nước vì sẽ có lúc cô ấy sang nhà chơi. Chỗ bạn bè tôi chẳng thể nào không mời cô ấy lại nhà mình nên tối về, tôi đã thử dò la anh.

- Cái Trang về nước rồi anh ạ!
- Thế à.

Anh trả lời lơ đễnh rồi lại dán mắt vào tivi xem bóng đá.

- Nó li dị chồng rồi.
- Vậy à.

Tôi đến trước mặt anh, cố để anh nhìn thẳng vào mắt mình.

- Anh không muốn hỏi gì về Trang nữa sao?
- Tại sao em hỏi vậy?

Anh bình tĩnh nhìn tôi hỏi lại, tôi bối rối chẳng biết trả lời sao thì anh bảo:

- Đừng nói chuyện của cô ấy nữa có được không?

Tôi không trả lời, cứ để yên cho anh ôm mình vào lòng như thế.

Trang nhiều lần ghé qua nhà tôi chơi, cùng nhau ăn uống rất vui vẻ. Sống ở Tây lâu năm nên cô ấy có vẻ rất thoải mái, phóng khoáng chứ không còn e dè như trước nữa. Tôi vẫn cứ hay để ý những lúc anh giáp mặt với Trang, đúng là anh vẫn còn bối rối trước người cũ. Thấy vậy, tôi cũng canh cánh trong lòng.

Buổi tối tôi đi làm về muộn vì mải giải quyết một số giấy tờ của cơ quan. Vừa về đến nhà, tôi đã thấy 1 đôi giày phụ nữ để trước cửa. Tôi nghĩ ngay đến Trang.

Tôi chưa vội mở cửa, bèn đứng ở ngoài nghe ngóng.

- Lát nữa Dung về, anh có thể nói rõ cho cô ấy hiểu mà!
- Nhưng Dung… cô ấy đang mang thai đứa con của anh.
- Chẳng vấn đề gì, em có tiền, chúng ta có thể cho cô ấy tiền.
- Không! Em về đi, anh không thể như thế với Dung được.
- Em biết, anh vẫn còn yêu em phải không?
- Đúng! Đúng là anh vẫn chưa quên được em. Nhưng anh yêu Dung. Anh xin lỗi, Trang về đi đừng ở đây nữa Dung về sẽ hiểu lầm anh.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy trong nhà, rồi anh tiến ra mở cửa. Thấy tôi đứng ngoài đó, anh khẽ giật mình.
Trang bối rối nhìn tôi không nói gì, vội vã chạy ra ngoài. Tôi gọi với nhưng cô ấy cũng không quay đầu trở lại. Chợt anh bước đến ôm lấy tôi.

- Thôi kệ đi em! Để cô ấy đi.

Tôi ngước lên nhìn anh, cảm thấy lòng mình thật ấm áp...

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep