Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Vợ ơi... anh rước được em về rồi! (2)

KENHPHUNU.COM  | 08:00 , 26/06/2015
Vợ ơi... anh rước được em về rồi! (2)

Về quê lấy chồng là coi như xong đời. Anh có địa chỉ nhà đây, nếu thật sự yêu em nó, chú thử về xem giải quyết thế nào?

App hoa anh đào

Năm 2002, việc kinh doanh thương mại của mình đạt đến mức cực hạn. Hàng cứ đều đều về rồi đi, thậm chí còn xuất tiểu ngạch được sang cả Trung quốc và Cam-pu-chia. Công việc thì sáng sủa như vậy, không hiểu sao đường tình duyên mình vẫn cứ tối mù như bên trong cây đèn thần của Alađanh, tóm lại là thất bại toàn tập. Mình có gặp một số người, cũng được giới thiệu cho một số người khác, nhưng tất cả cứ nhàn nhạt trôi đi rồi kết thúc. Mình nhận ra rằng khả năng nhìn người của mình tăng lên theo sự trưởng thành trong công việc và khi gặp một ai đó, thường chỉ cần nói chuyện khoảng 30 phút là mình có thể đoán được gần hết tính cách người ấy, hầu như không bao giờ nhầm. Khi đã đoán được hết thì tự nhiên sinh ra chán, mà đã chán thì làm sao có thể yêu!

Mấy người bạn thân, thậm chí cả mẹ mình cũng bảo “mắt nhắm mắt mở thôi, phiên phiến đi chứ cứ cú vọ thế thì tìm đâu ra người hoàn hảo”. Thực ra mình cũng muốn phiên phiến lắm chứ, có lúc nửa đêm tỉnh giấc cảm giác rõ ràng thiếu một người nằm cạnh, đi nghỉ thấy một phong cảnh đẹp, tự nhiên rất muốn chia sẻ mà ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ có một mình. Không hiểu số phận đưa đẩy thế nào mà người thích thì mình chẳng có cảm xúc gì, đến lúc gặp người làm mình rung động thì hoa lại đã có chủ mất rồi. Mình kể câu chuyện này, thâm tâm có hơi áy náy, chỉ muốn khuyên các bạn tự coi là “muộn màng” đừng vội vã đốt cháy giai đoạn, vì sự vội vã rất có thể “đốt cháy” cơ hội của bạn. 

Đó là cuối năm 2002, một hôm vào giờ nghỉ trưa có cô nhân viên lại bắt chuyện với mình, kể chuyện gia đình, nhà cửa… rồi mới vào đề “Anh có người yêu chưa? Nếu chưa, để em giới thiệu đứa bạn thân cho!” Theo như lời kể thì hai cô này chơi thân với nhau hồi cấp 2, lên cấp 3 một cô chuyển nhà, vừa rồi mới tình cờ gặp lại. Cô bạn kia đã đi làm, đang học văn bằng hai, “cả bề ngoài tính tình đều rất được”. Mình nghe hay gật đầu luôn: “Ừ, em bố trí đi!”

Cuộc gặp đầu tiên diễn ra khá vui vẻ, thực ra thì mình không có ấn tượng lắm với cô bạn kia, chỉ nghĩ “thử gặp lại lần nữa xem sao”. Không ngờ vì mình cư xử hay ho thế nào đó, cộng thêm cô nhân viên tuyên truyền về mình nhiều quá mà nàng bạn kia đổ cái rụp luôn. Lần gặp thứ hai chỉ sau có 6 ngày, tán gẫu một lúc dẫn đến chuyện tuổi tác, cô nhân viên của mình hỏi “Hình như T. kém tớ 1 tuổi ấy nhỉ?”. Cô bạn gật đầu: “Ừ, năm nay tớ 27, không cưới là sang năm Kim lâu mất rồi!” Nói xong liếc nhìn mình một cái rất nhiều ý nghĩa. Nhìn cái liếc mắt ấy, có là thằng ngốc nhất cũng biết cô bạn định nói gì. Thế mà đó mới là buổi gặp thứ hai, thực ra còn chưa qua giai đoạn “xem mặt”! Không biết tại sao cô bạn lại có một hành động thiếu khôn ngoan như vậy, mọi hứng thú của mình bay biến hết và đành lấy lý do “cảm thấy không hợp” để từ chối cuộc hẹn lần sau. Có lẽ cho đến giờ cô nhân viên của mình vẫn không hiểu tại sao. 

Sự tỉnh táo quá mức có thể nhiều lúc không hay, những ít nhất cũng cứu mình trong một trường hợp. 

Chuyện là, sau mấy năm mình gặp lại bà chị từng giới thiệu mình cho “cô bạn Hermes”, tất nhiên ngay sau câu hỏi “khỏe không?” là “vợ con gì chưa?”. Khi mình bảo “chưa” thì bà chị sảng khoái gật đầu ngay “Chị biết mày là thằng kén lắm. Chị đang có một đứa rất được, đảm bảo hai đứa xứng đôi luôn!” Bà chị này là người kỹ tính lại quen biết lớn, bảo “được” thì chắc là phải được, khi nghe em này đã tốt nghiệp đại học 2 năm, đang làm ngân hàng thì mình thở phào, chỉ cần trông sạch nước cản nữa là xong! 

Đến nhà, hóa ra em còn hơn cả mong đợi, một sự pha trộn rất hài hòa giữa sự dịu dàng nữ tính và tự tin của người có kiến thức. Em là người Thái bình, chắc gia đình khá giả nên mua được căn hộ cho hai chị em lên HN học. Người xinh, nhà sạch, nói chuyện hay, đúng là chẳng còn gì nữa để băn khoăn. Quan hệ giữa mình và em diễn ra không chậm không nhanh, sau hơn hai tháng mình nghĩ, nếu cứ tiếp diễn thì chừng một tháng nữa thì có thể nói I love you. Thế mà đến một lúc, cảm xúc của mình với em tự nhiên dừng lại, không tiến thêm được nữa. Ban đầu mình rất khó hiểu, thậm chí hoang mang, vì thâm tâm đã coi em là người yêu. Sau khi bình tâm nghĩ lại mình mới nhận ra, hình như lý do là những hành động của em đều tính toán quá. Mỗi câu nói, nụ cười của em có vẻ như đều nằm trong kiểm soát và gây ra cảm giác không thật lòng (dù phải tinh ý mới thấy), sự “không thật lòng” ấy bảo chứng mình thì mình chịu mà chỉ thuần túy là cảm giác. Nếu sự kiểm soát đó là công việc thì mình ok, nhưng chẳng nhẽ với người yêu tương lai mà em cũng như vậy?  

Lần gặp sau đó mình để ý thật kỹ, và càng lúc càng tin cảm giác của mình là đúng. Không biết nguyên nhân tại sao, nhưng sự tính toán của em trong cư xử làm mình cụt hứng và không biết nên tiếp tục thế nào. Mình đành thực hiện một “âm mưu” là lấy lý do đi công tác, xa hẳn em 1 tháng, thử xem lúc gặp lại em có thật sự vui mừng không. Nếu em vẫn tính toán và kiểm soát được cảm xúc bản thân thì có lẽ mình phải nghĩ lại. Không ngờ chưa đầy 1 tháng sau mình nhận được điện thoại của bà chị: “Này, mày đã có gì với con A. chưa?”. Có gì là thế nào chị?”. “Tóm lại đã yêu đương gì chưa?”. “Chưa, mà có chuyện gì vậy?”. “Ồi, may quá……………..!” Hóa ra từ lâu em đã là bồ nhí của một đại gia còn hơn tuổi bố em, hai người giấu khéo đến nỗi bà chị mình quen cả hai người mà cũng không biết gì. Sự việc bại lộ chỉ hoàn toàn tình cờ, và khi không thể giấu diếm được nữa thì em sắm ngay một chiếc BMW, mua kim cương đeo đầy tay và chuyển sang thái độ thách thức tất cả mọi người. Ơn trời, hai mắt cú vọ của mình đôi lúc cũng được việc!

Thời gian ấy, không phải mình không gặp cô gái nào khiến mìnn rung động, thậm chí còn hơn một lần như vậy, nhưng nó chỉ càng chứng tỏ sự “vô duyên” với tình yêu của mình. Những cuộc gặp ấy đều diễn ra trong hoàn cảnh chớ trêu, còn mình vì sĩ diện, vì tử tế hay thậm chí vì nhát gan, đã không làm gì mà chỉ đứng nhìn, và tiếc…

Có hai cuộc gặp làm mình nhớ mãi. Một ở Sài gòn năm 2002, năm ấy khi vào công tác mình thường ăn sáng ở quán phở trong một ngõ đường Hàm Nghi, thực ra đồ ăn quán này không có gì đặc biệt nhưng được cái sạch và yên tĩnh mát mẻ. Thường thì ăn xong mình hay gọi thêm tách cà phê, vừa uống vừa đọc báo chờ đến giờ làm việc. Hôm ấy mình ăn xong, vừa giở tờ báo ra thì một chiếc xe hơi đỗ trước quán, bước xuống đầu tiên là hai mẹ con. Người mẹ khoảng 27, 28 tuổi, dáng dong dỏng cao, mặc chiếc váy đầm trắng hoa xanh và sắc đẹp thì, phải nói là sáng bừng cả một góc phố. Thú thật là mình đã gai hết người mất mấy giây, không những vì người đẹp mà còn vì kiểu cách của nàng gợi lại cho mình mối tình đầu gần bảy năm về trước. Có những người phụ nữ mà vừa gặp bạn đã biết đây là mẫu người toàn tâm toàn ý vì gia đình, người đàn ông thấy ngay cảm giác vừa muốn che chở nâng niu, lại vừa có thể yên tâm giao phó nhà cửa, con cái. Quả thực thật may mắn cho ai lấy được người vợ như vậy.

Sau phút choáng váng, mình định thần lại và nghĩ thầm “mẹ đẹp mà con chẳng xinh tí nào”. Lúc ấy người lái đỗ xe xong xuống xe… một ông già khoảng gần 60 tuổi, thấp (thấp hơn nàng), béo, hói, bệch xệch như một cỗ máy cũ mà tất cả các ốc vít đều đã lỏng. Đầu tiên mình hy vọng đó chỉ là tài xế hay thân phụ của nàng, nhưng sau khi nghe đứa trẻ gọi “ba” thì… từ hy vọng chuyển thành thất vọng toàn tập. Quán sáng hôm đó rất vắng, chỉ có mình và hai người đàn bà hình như đang bàn công chuyện, nên trước sau chỉ chúi đầu vào nhau to nhỏ. Mấy đứa phục vụ có vẻ rất tò mò nhưng không dám nhìn lâu, chỉ đi qua đi lại nhiều hơn cần thiết. Quả thực nhìn cặp vợ chồng ấy đặc biệt quá, không ai có thể thờ ơ được. Mình nhớ hai vợ chồng đó gọi hai bát phở, đứa con thì uống sữa mang theo. Người vợ lấy sữa cho con rồi lấy khăn, lau thìa đũa cho chồng, tận tình chu đáo nhưng rất lặng lẽ. Chỉ có đứa trẻ ngây thơ chạy lăng xăng, đầu tiên quanh bàn ba mẹ rồi bắt đầu sang các bàn khác, đột nhiên nó vấp vào chân ghế và ngã ra sàn nhà.

Đưa bé ngã ngay phía sau lưng mình, mình đứng lên đỡ nó dậy, người mẹ chạy tới, cảm ơn rồi mang nó trở lại bàn. Lúc nói “cảm ơn”, mắt nàng và mắt mình gặp nhau trong giây lát, và mình lại một lần nữa gai người vì nỗi buồn mênh mông trong đôi mắt ấy. Cho đến bây giờ, mình chưa thấy đôi mắt nào đẹp và buồn như vậy. Hai người nhanh chóng ăn xong rồi mang con đi. Nhìn cách họ lên xe, mình càng khẳng định gia đình này chắc có nhiều uẩn khúc. Chỉ là một thoáng nhìn, nhưng đôi mắt buồn lặng lẽ của người phụ nữ ấy còn ám ảnh mình mãi mấy năm sau này.

Một số bạn muốn biết ngay về tình yêu cuối cùng của mình nhưng như đã nói, topic này mình không hẳn muốn kể chuyện tình yêu mà là sau đám cưới mình cảm thấy cuộc đời như bước sang hẳn một trang khác, và tự nhiên muốn tâm sự về quãng thời gian đã qua. Topic của mình có cả chuyện tình yêu, chuyện đời, chuyện kinh doanh (vì nó là nghề của mình), và diễn biến tuần tự theo thời gian, vì ý muốn của mình là tâm sự. Nếu bạn nào thấy câu giờ quá thì mình thành thật xin lỗi, bởi mình không thể viết nhanh hơn được. Quay lại chủ đề mình đang nói, kinh doanh. Một số bạn muốn biết mình khởi nghiệp như thế nào, lấy vốn ở đâu. Thực ra mình may mắn hơn nhiều người vì được gửi đi học nước ngoài, sau 5 năm về nước mình có được một vốn kiến thức rất có ích, một ý tưởng kinh doanh, và tích cóp được gần 6.000$. Mình phải vay mấy người họ hàng thêm 6.000$ nữa với lãi suất 2,5% một tháng mới đủ cho chuyến hàng đầu tiên. Lúc đó mình chưa có công ty riêng, phải thuê một công ty khác nhập khẩu và xử lý hóa đơn hộ. Khi hàng về, vì không có tiền nên mình phải kiêm tất cả các công việc: giám đốc, kế toán nội bộ, tiếp thị, bán hàng và bốc vác. Có lần trời mưa ngập kho, mình phải tự tay chuyển gấp gần 10 tấn hàng từ chỗ thấp lên chỗ cao, xong việc bị lên 1 cơn co giật vì quá sức, may mà sau đó cũng tự khỏi.

Hai năm 96,97 là hai năm địa ngục đối với mình, nỗi vất vả về làm việc đã lớn, nhưng còn chưa thấm vào đâu so với sự căng thẳng về tài chính. Mình luôn sống trong cảnh giật gấu vá vai, lấy món vay này bù vào chỗ nợ khác. Có những lúc chỉ cần 150 ngàn đồng trả lãi một khoản 5 triệu vay nóng mà cũng không biết làm sao kiếm ra, phải làm một việc kinh khủng là đem cắm bằng tốt nghiệp. Vậy mà không hiểu tại sao ngay trong những lúc đen tối nhất mình vẫn không bao giờ nghĩ mình sẽ thất bại, chỉ lẳng lặng tự đi cho tới cùng, không kêu ca than vãn với ai, kể cả với bố mẹ.

Năm 96 coi như tập sự, năm 97 doanh thu có khá hơn chút ít nhưng thu vẫn xa xa mới đủ bù chi, cả bố mình cũng mấy lần khuyên mình nên thôi nhưng mình không bỏ cuộc. Năm 98 tình hình bắt đầu sáng sủa hơn, đến năm 99, đột nhiên nhu cầu về sản phẩm của mình tăng lên, doanh thu gấp đến 6 lần năm trước, đã thấy dấu hiệu của sự thành công.

Mỗi người kinh doanh, khi thành công đều ít nhiều có một ân nhân, ân nhân của mình chính là vị đại diện khu vực của công ty cung cấp. Suốt hai năm 97,98, mặc dù biết mình không đủ năng lực tài chính nhưng ông vẫn không bác bỏ tư cách đại lý của mình, và năm 99 ông lại lấy tư cách cá nhân bảo lãnh cho mình được mua hàng trả chậm từ công ty mẹ. Chính nhờ có bảo lãnh trả chậm mà hàng về kịp thời, và mình mới không nhỡ cơ hội khi thị trường bùng nổ. 

Những năm ấy, tài sản cá nhân duy nhất của mình là chiến Cub 81 bố mẹ mua cho khi về nước, chiếc xe đã cùng mình đi hết tất cả khốn khó đến thành công sau này. Bây giờ chiếc Cub 81 vẫn ở trong nhà mình, trong một góc kín đáo nhưng trang trọng. Thỉnh thoảng buổi tối mình vẫn ra ngồi cạnh, im lặng đặt tay lên yên, lần nào cũng thấy một cảm giác rất khó nói từ chiếc xe truyền sang, cảm giác như với một người tri kỷ.

Lần “say nắng” thứ hai của mình là vào mùa thu 2003. Mình có việc với văn phòng đại diện một công ty Châu Âu tại Hà nội, đến nơi mới biết Đại diện trưởng là người quen, học trên mình 3 khóa nhưng hơn đến 10 tuổi. Văn phòng đó chỉ có 4 người, 1 sếp trưởng, 2 nhân viên và 1 em thư ký rất xinh, đến mức mình phải tròn mắt ngạc nhiên. Là bạn cũ nên mình và sếp trưởng chuyện trò rất thoải mái, bàn công việc xong mình mới hỏi “anh có cô thư ký xinh thế, có cơ chế đặc biệt gì không?” Sếp trưởng lắc đầu quầy quậy: “Đâu có, anh tuyển nhân viên công bằng, con bé được việc lắm đấy”

Mình không tin lắm những lời anh bạn nói. Những cô thư ký như vậy mình đã gặp không ít, làm bình hoa di động, bưng trà rót nước đánh vài trang văn bản là cùng, lúc đầu có thể rất ấn tượng nhưng tiếp xúc vài lần là chán ngay. Nội dung công việc là mình hỏi mua 1 số phụ gia hóa chất, anh bạn hẹn 1 tuần sau trả lời chi tiết. 6 ngày sau sếp mới gọi điện báo phải đi công tác đột xuất, “có gì chú cứ nói chuyện với cái T., anh đã bàn giao hết cho nó rồi!” T. chính là cô thư ký xinh đẹp của anh bạn. Thú thực là lúc ấy mình hơi bực, chuyện mua bán nghiêm chỉnh chứ có phải đi chơi đâu mà giao cho thư ký, nhưng vì anh bạn hơn 1 tuần sau mới về nên mình vẫn phải qua gặp cô thư ký. Hóa ra… gặp rồi mới biết anh bạn nói đúng.

Cô thư ký có kiến thức rất chắc chắn, hiểu sâu về sản phẩm, biết rõ về thị trường, phát âm tiếng Anh tốt, cách giao tiếp đúng mực. Cho đến lúc bấy giờ, mình chưa gặp người nào được cả sắc lẫn tài như vậy. Đoạn cuối câu chuyện, nghe em nói về công thức hóa học mà mình chỉ muốn bật ra câu hỏi “em có người yêu chưa?” Tóm lại, chỉ sau hai tiếng là mình đã “đổ” hoàn toàn. Từ văn phòng ra, mình lái xe vào góc khuất rồi gọi điện ngay cho sếp của em. Anh bạn là người rất nguyên tắc, chỉ hẹn “đợi anh về nói chuyện”. Đến lúc anh bạn về những gần 1 tuần nữa, trong mấy ngày ấy mình cứ như ngồi trên tổ kiến lửa. Thật sự trong đời mình chưa bao giờ mong một người đàn ông không phẩi là bố mình đi công tác về đến như vậy. Có lẽ vì say nắng quá nên mình đã không tỉnh táo nghĩ ra một điều, lúc nói chuyện tuần trước anh bạn từng hỏi mình có vợ chưa, mình trả lời “chưa” mà anh không hề tỏ ý giới thiệu hai người với nhau. Nên chờ đợi suốt gần 1 tuần, cuối cùng mình chỉ nhận được một gáo nước lạnh “nó có người yêu, nghe đâu sắp cưới rồi”.

Theo lời anh bạn kể thì tay người yêu em trình độ không bằng, lại còn ghen tuông tệ hại. “Cái T. khổ với nó lắm, nhưng hình như hai gia đình có giao hẹn gì đó nên không bỏ được. Anh vốn phản đối chuyện xen ngang, nhưng vì nó nên anh ủng hộ chú. Có điều chú phải thật kiên nhẫn, tuyệt đối không được nôn nóng!” Mấy hôm sau anh bạn rổ chức một buổi ăn trưa, cuộc gặp rất nhẹ nhàng vui vẻ. Rồi mình phải sang Trung quốc công tác 2 tuần. Buổi chiều về đến nhà, buổi tối mình gọi điện ngay cho anh bạn và lại được dội một gáo nước lạnh: “Chú chưa biết à, cái T. nghỉ việc rồi!”  Hóa ra buổi trưa hôm chúng tôi gặp nhau, tay người yêu đến tìm em nhưng không thấy, anh ta đợi ngoài văn phòng đến tận khi tôi đưa anh bạn và em về. Một linh tính nào đó đã khiến anh ta nổi cơn ghen, về nói với cả hai gia đình bắt em phải bỏ việc, bỏ luôn cả Hà nội để về quê làm dâu gia đình bên ấy.

Những gì mình nghe sau đó là một câu chuyện buồn. Trước khi thôi việc em mới kể cho anh bạn, bố em và bố của người-được-gọi-là-người-yêu (bởi em không hề yêu người đó) là đôi bạn cùng làng, cùng nhập ngũ vào chiến đấu ở chiến trường Tây nam. Năm 1978 trong một trận đánh, người bạn đã cứu bố em thoát chết và mất một bàn chân, vì thế mà năm 80 mới có em ra đời, nhưng cũng vì thế mà từ khi lớn lên em đã nghiễm nhiên bị coi là dâu con của gia đình đó, để bố em trả món nợ ơn nghĩa hơn hai mươi năm trước. Anh bạn bảo: “Về quê lấy chồng là coi như xong đời. Anh có địa chỉ nhà đây, nếu thật sự yêu em nó, chú thử về xem giải quyết thế nào?” Nói vậy nhưng cả mình và anh bạn đều hiểu điều đó là không thể. Chuyện không phải chỉ liên quan đến hai đứa trẻ mà còn là quan hệ ơn nghĩa giữa hai gia đình, mình lại hoàn toàn là người ngoài, có tư cách gì đâu để can thiệp!

Mấy tháng trời sau mình lâm vào trạng thái trầm cảm, thất tình thì ít mà thương cho em thì nhiều. Cứ nghĩ đến một bông hoa như em đang phải chịu hành hạ về tinh thần, thậm chí cả thể xác là mình lại như lên cơn điên muốn đập phá. Tại sao ông trời đã tạo ra em xinh đẹp thông minh, mà lại bắt em phải chịu đựng một số phận cay nghiệt như vậy…

Theo CaptainHook - WTT

Xem tiếp: Vợ ơi... anh rước được em về rồi! (3)

CHIA SẺ BÀI NÀY
  • tag
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep