Lấy nhau một thời gian thì em có bầu, chồng quan tâm và chăm sóc vợ rất chu đáo. Duy chỉ có c.h.u.y.ệ.n v.ợ c.h.ồ.n.g gần gũi nhau phải kiêng hẳn từ khi mang bầu tới lúc sinh con xong một thời gian khiến lão không được thoải mái cho lắm.
Nhiều lúc chồng em cũng đòi hỏi dữ lắm nhưng em vẫn một mực từ chối vì đọc mấy bài sách báo trên mạng nói phải kiêng thì mới tốt cho sức khỏe của mình sau này. Sợ chồng đi ra ngoài "giải khuây" nhưng em cũng chỉ biết tặc lưỡi, phó mặc cho số phận. Với nghĩ lão chồng em hiền như cục đất thế chắc chẳng dám làm gì đâu.
Có hôm em đang lim dim ngủ thì chồng quay sang khều khều tay:
- Vợ ơi, anh thèm!
- Thèm cái gì, tối nay em nấu món anh thích ăn nhất rồi còn gì?
- Không, anh thèm cái khác cơ…
Vừa nói, chồng vừa thơm cái chụt vào vai em, mắt nhìn nham hiểm. Biết được ý đồ, em vội đẩy cái tay anh ra rồi nguýt cho một cái:

Ảnh minh họa
- Em mới sinh con được có 3 th.á.n.g thôi. Anh cố chịu thêm đi.
Nghe thấy thế, lão phụng phịu quay lưng đi chẳng nói với em thêm lời nào nữa. Em cũng mặc xác luôn, ôm con ngủ một mạch ngon lành.
Chồng em hay phải đi công tác xa nhà nên em có thói quen gọi điện thoại nói chuyện với nhỏ bạn thân ở nước ngoài cho đỡ buồn chán. Tối nào cho con ngủ xong em cũng phải buôn với nó ít nhất là từ 11h tối đến 1h đêm. Từ khi sinh con xong đến giờ em ngủ ít hẳn đi mới lạ. Bảo là hai người phụ nữ có chuyện gì mà nói chuyện với nhau hàng giờ như thế nhưng em với nó hợp nhau, có thể nói từ chuyện trên trời xuống dưới biển.
Khi con được khoảng 6 th.á.n.g, em cũng chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ “chiều” chồng nếu anh đòi hỏi vì kiêng như thế là ổn rồi. Tối ấy, trước đêm chồng đi công tác 2 ngày ở Đà Nẵng, cho con ngủ xong em cố tình chọn cái váy ngủ hai dây s.e.xy nhất mặc vào. Trộm vía, sinh con xong em lấy lại vóc dáng nhanh lắm, bụng cũng có chút mỡ thừa nhưng không tới nỗi bị chảy sệ.
Xong xuôi, em ngồi ngay đầu giường giả vờ lướt facebook xem lão chồng đang nằm bên cạnh có động thái gì không. Thế mà cả 1 tiếng sau lão vẫn chẳng có biểu hiện gì, tức quá em lại lấy điện thoại ngồi nói chuyện với nhỏ bạn. Được 30 phút, lão kéo tay em, giọng thì thầm:
- Đêm nay, em chiều anh có được không?
Em hí hửng chào nhỏ bạn rồi tắt điện thoại luôn. Nằm xuống bên cạnh lão, mặt em cứ đỏ như hai quả cà chua y hệt như lúc mới cưới, chắc tại lâu quá không gần gũi chồng nên thế. Em vẫn phải giả vờ trả lời:
- Nhưng… chỉ một lúc thôi đấy.
- Không! Anh muốn cả đêm kia.
- Trời!!! Cả đêm làm sao em chịu nổi?
- Em nghĩ về chuyện gì vậy? Anh đang muốn nói đêm nay em chiều anh… đừng nói chuyện nữa để anh ngủ mai anh có chuyến bay đi công tác lúc 6h sớm mà?
Em chưng hửng, vừa ngại lại vừa tức với lão chồng. Bực mình quá em đứng phắt dậy định ôm chăn với bế con sang phòng khác ngủ thì lão vội chồm dậy:
- Em đi đâu thế?
- Anh ngủ đi, hỏi làm gì?
Xoay người em lại, lão cười híp cả mắt:
- Á à, em muốn chuyện kia chứ gì? Để hôm sau về anh bù cho nhé chứ giờ…
Vừa nói, lão vừa gãi gãi đầu làm em cũng thấy thương. Hai vợ chồng lại lên giường ôm nhau ngủ. Lâu lắm rồi, em mới có cái cảm giác ấm áp và gần chồng đến như thế. Bấy lâu nay em cứ chăm chăm nghĩ tới con mà chẳng quan tâm gì tới cảm giác của chồng. Giữa cái se lạnh của mùa thu buổi đêm, em chùm chăn rồi vòng tay qua ôm chồng cảm giác thật thích.
Sau này, cứ mỗi lần giận nhau, lão lại lôi cái tình huống dở khóc dở cười hôm ấy ra để trêu chọc khiến em ngượng chín mặt chẳng biết chui mặt vào đâu đành giơ tay đầu hàng...