Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Vợ ốm chồng không biết chăm còn hoạnh hoẹ, cô nghiến răng: Đến lượt anh tôi mặc xác...

KENHPHUNU.COM  | 13:00 , 19/07/2018
Vợ ốm chồng không biết chăm còn hoạnh hoẹ, cô nghiến răng: Đến lượt anh tôi mặc xác...

Vợ chồng Thanh là thanh mai trúc mã với nhau. Cứ nghĩ tình yêu 9 năm khi về chung 1 nhà sẽ ngọt ngào không tưởng nào ngờ hiện thực lại chẳng bao giờ có màu hồng.

Về sống chung với nhau, Thanh nhận ra cái tính vô tâm của anh mãi chẳng thể sửa đổi. Anh vô tâm đến mức vợ ốm chồng cũng không biết chăm. Anh chẳng những khô khan mà còn lười vô đối.

Bao nhiêu công việc từ nhà cửa, quần áo cứ đổ dồn lên vai Thanh. Nhiều khi mệt quá, cô trách thì anh mới chịu làm phụ chút đỉnh nhưng kể công thì phải nói 3 ngày không hết.

Thanh phải nhờ cả bố mẹ hai bên nói thêm vào mãi mới giáo huấn được chồng cái tội lười. Giờ thì anh biết nấu cơm, biết lau nhà, phơi đồ giúp vợ rồi. Nhưng cái tội khô khan, ăn nói cộc cằn thì không sao sửa được.

Tính anh ít nói lắm, nhưng một khi đã nói thì cứ như “chó cắn”. Nhiều khi vợ chồng nói chuyện với nhau cứ trống không còn tệ hơn người dưng.

Khi bình thường thì không sao nhưng mỗi lần bệnh là Thanh lại càng thêm tủi thân hơn. Chuyện là, thể trạng Thanh yếu, cô hay bị ngất hoặc tụt huyết áp bất thình lình.

Nhưng kể cả khi vợ có ốm chồng cũng chẳng biết chăm, nấu nồi cháo hay mua thuốc gì cả. Có lần cô bệnh, sốt cả ngày mà chồng chẳng hỏi han gì. Đi làm về thấy Thanh nằm trên giường thì trách:

Ảnh minh họa

- Thấy điện tối om tưởng chưa về. Về rồi sao còn không nấu cơm? Tính để ai hầu. Lười biếng nó quen.

- Em ốm. Anh vô tâm nó vừa chứ. Bình thường anh về nhà có khi nào chưa có cơm ăn không? Hôm nay không thấy vợ nấu phải tự biết có chuyện gì khác chứ.

- Thế hả. Thế để anh đi mua cho em bát phở nhé.

- Thế có phải dễ nghe hơn không.

Nhiều khi Thanh nghe bạn bè, đồng nghiệp kể chuyện được chồng tặng thứ này thứ kia trong những ngày lễ mà thèm. Chồng cứ đem thẳng tiền về vứt cho vợ với câu:

- Ai biết thích gì, tiền nè, thiếu gì thì tự sắm.

Duy nhất một lần cô giận dỗi không cầm tiền, anh mới chịu chở vợ đi. Mà đi cũng không vui vẻ gì vì anh nói Thanh kén chọn, mua mỗi cái váy cũng đi vài shop mới mua được.

Mới đây nhất, đi làm về thì có dấu hiệu tụt huyết áp. Người cứ mềm ra, thở cũng nặng nhọc. Thanh nằm vật trên giường mà không cử động nổi tay chân. Cùng lúc đó thì chồng cũng đi làm về.

Thấy vợ mặc nguyên áo quần đi làm nằm trên giường thì anh hạnh họe:

- Về nhà sao không thay đồ ra đã nằm lên giường, bẩn chết đi được. Hay lại muốn tôi hầu mới chịu thay.

- Em tụt huyết áp, mệt quá. Anh pha cho em ly nước gừng với.

Cứ tưởng chồng sẽ đi pha ngay nào ngờ anh nhìn vợ nguýt dài xong hạnh họe:

- Lúc nào cũng mệt, nào có phải việc nặng nhọc gì mà suốt ngày õng ẹo, chán tận cổ rồi đấy.

Nghe xong câu nói đó, bao nhiêu yêu thương trong Thanh vỡ vụn cả. Cô chảy nước mắt vì tủi thân rồi cố hết sức gằn giọng nói:

- Đã thế thì chờ lúc anh ốm tôi cũng mặc xác luôn nhé. Chồng gì mà còn không bằng người dưng.

Bị Thanh nói vậy, chồng mới chịu im lặng xuống bếp pha trà gừng cho cô. Tầm 5 phút sau anh đem ly nước gừng lên đặt trên bàn nhưng Thanh không muốn uống nữa. Thấy vợ dỗi, chồng cũng mặc kệ luôn chẳng buồn xin lỗi rồi lặng lẽ nấu mì gói ăn.

Nhìn chồng ngồi húp mì xùm xụp, Thanh tức kinh khủng. Không lẽ cô lại phải kéo bố mẹ hai bên vào dạy anh một bài học nữa? Chồng gì mà sao có lớn mà không có khôn vậy? Vợ ốm chồng cũng không biết chăm, vậy thì làm sao có thể đi với nhau hết cuộc đời được?

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep