Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

VỢ XẤU THÌ ĐÃ LÀM SAO!

KENHPHUNU.COM  | 11:00 , 11/05/2018
VỢ XẤU THÌ ĐÃ LÀM SAO!

Thấy người ta tỏ ra ngạc nhiên, tôi cười xòa, chực nghĩ lấy vợ xấu thì đã sao!

Ngày còn thanh niên, mẹ tôi cứ thỉnh thoảng lại rỉ tai:

- Chọn vợ đừng tị nạnh ngoại hình mà nên để ý xem tâm hồn người ta có đẹp thật hay không. Chứ cứ chăm chăm lấy vợ xinh đẹp mà không khôn thì cũng vứt!

Tôi cười xòa, cũng gật đầu vâng dạ cho đẹp lòng bà. Thực ra ngày ấy tôi cũng chẳng bận tâm tới mấy kiểu khuyên răn, dạy dỗ như thế của các cụ. Ừ thì đúng là "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" thật, nhưng ai mà biết đâu được mai kia cưới nhau vềbản thân mình có bị trày vi tróc vảy vì cô vợ đột nhiên lại đổ đốn hay là những đường nét mỹ mãn trên người em lúc sau bị biến dạng vì đã bị tiêm nhiễm quá nhiều hóa chất qua vài lần dao kéo hay không chứ? Thế cho nên tôi cứ nghĩ giả sử có lấy vợ xấu 1 tí thì cũng chẳng sao, chỉ cần tìm được người mình thấy hợp, muốn yêu và muốn được gắn bó lâu dài thế là ổn.

Rồi sau này tôi gặp Ly, cũng yêu đương theo đuổi nhau đến gần 2 năm thì làm đám cưới. Thú thật mà nói trong mắt tôi em cũng gọi là tạm ổn, đường nét khuôn mặt bình thường, da ngăm đen, hơi béo nhưng không đến nỗi lùn tịt, khi đứng cũng đến ngang vai tôi. Được cái Ly cũng tình cảm, hiểu tôi và biết cách chấp nhận cái thói giận lâu của chồng. Trong khi lúc chưa đến với em, trải qua vài mối tình khác, ai lúc chia tay tôi cũng kể nguyên ra cái lý do điên khùng này.

Ngày tôi cưới em, người thân quen ai ai cũng sửng sốt. Họ bảo không ngờ rằng 1 thằng cao ráo, điển trai, lúc nào cũng đầy các vệ tinh xinh đẹp bao quanh như tôi lại có thể đi cầu hôn 1 cô gái có thể nói là thuộc dạng đứng thứ bét trong số những người theo đuổi tôi thời ấy. Đến cả mẹ tôi trước đây cũng là 1 "tín đồ" trung thành với lý thuyết đẹp nết còn hơn đẹp người thế mà cũng có lần tôi nghe thấy bà ngồi than thở với 1 người hàng xóm:

- Đầy cô đẹp thích nó ra mà chả hiểu sao nó lại đòi lấy con bé này.

Tôi nghĩ bà chỉ đang chứng tỏ giá trị của con trai trước mặt mọi người thôi chứ chẳng có ý chê bai gì Ly nên vẫn mặc kệ, vẫn kiên định với sự lựa chọn của mình. Khi yêu con người ta thường dồi dào năng lượng như thế đó, bất chấp gian nguy và luôn sẵn sàng nổi loạn, chỉ cần đạt được mục đích của mình. Tôi bỏ ngoài tai những điều mà mọi người thắc mắc, cảm thấy mình chẳng cần mất thì giờ giải thích gì thêm. Tôi yêu em chứ họ có yêu em đâu mà hiểu được!

Rồi mọi chuyện diễn ra thật suôn sẻ, 2 chúng tôi mau chóng có 1 nhóc tì kháu khỉnh, cuộc sống không đến nỗi chật vật nên cũng khá thoải mái. Ly cũng chịu khó chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình, biết cách đối nội đối ngoại nên tôi ít khi phải bận tâm đến chuyện nhà. 2 đứa cũng có lúc mâu thuẫn, nhưng đỉnh điểm nhất cũng chỉ mặt nặng mày nhẹ với nhau 2 ngày rồi đâu lại vào đấy.

Tôi không phải 1 người đàn ông có quá nhiều đòi hỏi nhưng rồi gần đây cũng lại bắt đầu cảm thấy chán chường, tẻ nhạt. Ngày nào cũng đi qua đi lại 1 con đường, ăn nguyên 1 kiểu khẩu vị, làm y chang 1 việc... cũng có lúc khiến tôi thấy nhàm. Nhất là từ ngày vợ sinh đứa thứ 2, cô ấy xuống sắc nhiều, cũng đổi tâm đổi tính, không còn nhu mì và nhẫn nhịn nhiều như trước nữa.

Ảnh minh họa

Chúng tôi có nhiều thời gian cáu bẳn nhau hơn là dồn tâm sức để lên lịch hâm nóng tình cảm như dạo trước. Mọi khúc mắc trong đời sống thường ngày lúc này cứ theo nhau đẩy lên đến đỉnh điểm thay vì tự tìm cách hòa hoãn và dúi cho nó chìm nghỉm xuống tận đáy khoan dung, dù cho nó chẳng khác xưa là mấy. Ngày trước lo cho 1 đứa nhỏ, thì giờ thành 2, gấp đôi lên nhưng dựa trên kinh nghiệm có sẵn, thế mà cả 2 vợ chồng cũng có những lúc bỡ ngỡ như thể lần đầu tiên phải đối mặt với chúng vậy.

Người ta vẫn thường nói khi yêu mọi khiếm khuyết của nhau thường được bỏ qua, mọi điều xấu xí được đẩy lên thành đẹp đẽ trong mắt những kẻ si tình. Đúng là cho tới tận thời điểm ấy tôi mới ngộ ra được chân lý đó hoàn toàn đúng đắn. Trước đây tôi thấy vợ mình đẹp chẳng kém cạnh ai, nhưng lúc này tôi thấy em thật sự thiếu hấp dẫn, chẳng còn 1 chút quyến rũ nào khiến tôi phải rung động ngay cả khi chỉ có 2 đứa ở trong phòng. Thay vì sự mãn nguyện khi cưới được người mình yêu tôi lại chột dạ nghĩ đến chuyện nếu như ngày xưa lấy được 1 cô vợ xinh đẹp và khéo léo 1 chút thay vì chày cối lấy 1 cô vợ có ngoại hình xấu xí có khi bây giờ tôi lại đỡ ngán ngẩm.

Tôi thường để ý những cô nàng trước kia từng bị mình từ chối, hầu hết họ đều đã lập gia đình, cũng 1 nách 2 con như vợ tôi nhưng trông còn son rỗi lắm. Nhìn những bức ảnh gia đình họ đi chơi up lên facebook, tôi cũng cảm giác thèm thuồng. Nhiều khi cứ nghĩ mình cũng đâu đến nỗi không kiếm ra tiền, để phải sống luẩn quẩn như 1 thằng công nhân làm thuê mỗi tháng lĩnh lương đến 10 triệu là hết đát đâu. Chẳng qua là phải cáng thêm 2 đứa trẻ và 1 cô vợ có ngoại hình không được xinh xắn bằng người khác nên lúc đi xin việc bị đẩy tới đẩy lui, may mắn ngồi được vào cái ghế hành chính cả tháng đi làm chỉ kiếm được bằng 1/10 mức lương của họ.

Rồi mấy thằng bạn học của tôi nữa, trông ất ơ nhưng vẫn cứ "cưa" được 1 cô vợ xinh tươi, khúc nào ra khúc nấy. Mỗi dịp tụ tập họp lớp chúng đều kéo cả vợ đi theo. Chẳng biết cố ý hay vô tình, Thanh quay sang bảo với vợ mình về tôi:

- Anh này đẹp trai nhất lớp anh ngày xưa đấy!

Cô vợ cười hỏi:

- Thế chắc chị nhà anh xinh lắm?

Tôi cười ngượng bảo:

- À, cũng tạm thôi em.

Thanh cười đắc chí. Nó ghé vào tai tôi nói nhỏ:

- Ông thấy chưa, ăn nhau ở cái khéo, đâu phải cứ đẹp trai là đã câu được gái xinh.

Tôi chẳng biết nói gì, trong lòng cũng có nhen nhóm 1 chút ganh tị.

Mỗi ngày tôi ra ngoài gặp gỡ và tiếp xúc những người phụ nữ có ngoại hình bắt mắt, vừa mới trông thấy thôi đã muốn làm quen, trò chuyện, và 1 khi đã chào hỏi nhau thì thể nào cũng muốn được gặp gỡ thêm lần nữa. Tôi thấy có quá nhiều người hơn vợ mình. Họ dù đã có gia đình hay chưa vẫn đều ngọt ngào chứ không thô kệch như cô ấy. Nhưng tôi mới chỉ cảm giác rung động thế thôi chứ chưa dám 1 lần làm điều gì có lỗi với vợ. Có thể tôi là 1 thằng nhát gan, e sợ những bất trắc có thể xảy đến với mình và gia đình, hoặc cũng có thể tôi chưa có cơ hội để đi quá giới hạn với 1 cô gái khác.

1 lần Thanh điện thoại rủ tôi đi uống rượu. Đó là lần đầu tiên tôi thấy nó khóc. Thanh bảo:

- Vợ chồng tao sắp ly hôn rồi. Chính tao đã bắt được tận tay cô ấy ngoại tình.

Tôi hơi giật mình vì cách đó không lâu còn thấy 2 người họ quấn quýt với nhau vẻ hạnh phúc lắm. Đời đúng là chẳng ai lường trước được chữ ngờ. Tôi thở dài, cố nghĩ ra mấy câu động viên thằng bạn. Tính nó hiếu thắng, gặp hoàn cảnh này rõ ràng là suy sụp.

Tôi trở về nhà thấy vợ đang tất tả dọn dẹp nhà cửa. Miệng thì không ngừng quát đứa con lớn phải thu dọn đồ chơi trước khi bố về, vai thì địu đứa nhỏ, chân tay thoăn thoắt nấu cơm. Tôi như chồn chân trước cửa khi nghe cô ấy nhắc nhở con:

- Dọn nhanh tay lên, rồi ra nhặt rau giúp mẹ nữa kẻo bố về lại mắng cho.

Bấy lâu nay tôi tự cho mình cái quyền mệt mỏi, vì cứ nghĩ ra ngoài kiếm được tiền là quá sức lắm rồi. Thế nên chuyện nhà cửa, con cái cứ mặc kệ cho vợ toan lo. Thấy cô ấy vẫn làm ổn, tôi nghĩ là chẳng có vấn đề gì. Hóa ra em cũng kiệt sức, cũng phải loay hoay không biết sắp xếp thế nào cho phù hợp nên phải nhờ đến đứa con 5 tuổi vắt mũi còn chưa sạch mà học đòi nhặt rau. Sống trong căn nhà của mình nhưng em chỉ luôn lo nghĩ đến cảm xúc của người khác, lo cho chồng, chăm cho con và e sợ 1 ai đó trong chúng tôi không hài lòng, còn sự mệt mỏi của mình thì luôn bỏ qua. Đôi khi có ức chế quá, em than vãn, tôi lại quở trách, nạt nộ... Càng nghĩ tôi càng thấy mình tệ quá, là chồng đấy nhưng tôi không biết chia sẻ mà chỉ chăm chăm lấp liếm những lỗ hổng trách nhiệm của mình.

Nếu vợ chỉ nghĩ cho riêng mình, em có thể đã đẹp như người phụ nữ khác, không phải dốc sức hi sinh tham vọng có được 1 công việc đúng ý muốn của mình để đổi lấy thời gian cho gia đình. Nếu vợ đẹp, có lẽ em cũng đã trở thành người đàn bà trong vòng tay của thằng đàn ông khác chứ không phải là con ong cần mẫn chi chút cho tổ ấm với 1 người chồng ích kỷ như tôi...

Tôi lao nhanh vào trong dẹp cùng thằng bé thay vì nằm chơi điện tử và giục giã vợ dọn cơm, quát tháo con nghịch ngợm như mọi khi. Ly có vẻ kinh ngạc, em cứ đứng ngây ra trố mắt nhìn, còn thằng con thì sửng sốt bảo:

- Con xin lỗi bố! Con sẽ dọn nhanh ạ, bố đừng mắng con!

Tôi thấy cay cay nơi sống mũi, chẳng nghĩ rằng sẽ có lúc mình trở thành 1 tượng đài khét tiếng quyền lực mà thiếu đi tình thương yêu trong chính căn nhà này.

Sau hôm đó tôi không còn giận hờn vợ lâu nữa. Tôi thấy thương em và cũng nhận ra được con người ta dù có mạnh mẽ, rắn rỏi tới đâu cũng luôn có giới hạn của sự chịu đựng. Nếu tôi không thay đổi, tôi sẽ có thể mất trắng, giống như Thanh bạn tôi vậy.

Tôi nhớ lại câu nói của mẹ năm xưa, cảm thấy các cụ nói như thế là chí lý lắm. Quả thật lấy đươc vợ đẹp người là may mắn nhưng sẽ không là phước phận nếu chọn nhầm 1 cô không có tâm hồn đẹp. Và mỗi lần gặp gỡ bạn bè, tôi không còn mặc cảm nữa mà luôn nói thẳng:

- Vợ tao á, trông beo béo, xâu xấu í mà.

Thấy người ta tỏ ra ngạc nhiên, tôi cười xòa, chực nghĩ lấy vợ xấu thì đã sao!

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep