Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Xin anh đừng hôn lên ngực nữa, em phải về với chồng…

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 24/04/2018
Xin anh đừng hôn lên ngực nữa, em phải về với chồng…

Tôi trót phản bội chồng để ngoại tình với một người đàn ông khác, không phải thể xác mà ngoại tình trong tâm tưởng…

Người đàn ông tôi trót say nắng là Trung – đồng nghiệp cùng công ty. Trung lớn hơn tôi 5 tuổi, là nhân sự lâu năm và có tiếng nói nhất định với các sếp. Giống như nhiều đồng nghiệp nữ khác, ban đầu tôi có ấn tượng rất tốt với Trung vì tính nết hiền lành, khiêm tốn, luôn giúp đỡ mọi người trong công việc.

Thế rồi, thứ tình cảm đơn thuần đó dần dần phát triển thành tình yêu từ lúc nào không hay, có lẽ từ cái lần anh ra mặt bảo vệ khi tôi mắc lỗi sai trước các sếp…

Mỗi ngày đi làm, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt phúc hậu của anh là tôi lại vô thức mỉm cười, cảm giác như được tiếp thêm sức mạnh làm việc. Hôm nào tan làm, tôi cũng cố thu dọn đồ đạc thật nhanh để được đi thang máy cùng anh.

Chỉ một câu hỏi vu vơ xã giao: ‘Liên cũng về đấy à’ của Trung cũng khiến trái tim tôi như ngưng đập vì xao xuyến.

Hôm nào đến công ty mà chưa thấy Trung là tôi lại đứng ngồi không yên, chốc chốc lại liếc ra cửa xem anh đến chưa. Cứ mỗi lần máy chấm công kêu “ting ting” là tôi ngoái cổ ngay ra để tìm hình bóng quen thuộc. Thấy anh rồi, tôi mới yên tâm làm việc được.

Có lần Trung xin nghỉ phép, hồn vía tôi như người trên mây vậy. Nhớ anh đến phát điên, nhớ đến mức không tập trung được. Hôm ấy, thậm chí tôi còn lơ đễnh rót nước ra bàn thay vì rót vào cốc. Phải đến khi cô bạn ngồi cạnh vỗ vai:

- Này, hồn thả đi đâu thế? Làm việc mệt quá à… - thì tôi mới tỉnh táo lại.

Ảnh minh họa

Không biết từ lúc nào, tôi đâm ra ghét thứ 7, chủ nhật. Trước đây tôi chỉ mong đến cuối tuần để được nghỉ xả hơi, được nằm dài trên ghế sofa mà xem tivi. Ấy nhưng giờ tôi đâm sợ, sợ vì 2 ngày đó tôi sẽ không được gặp mặt Trung, không được thấy nụ cười hồn hậu của anh nữa.

Ngồi cạnh chồng mà mặt tôi cứ nghệt ra, thơ thơ thẩn thẩn. Chồng tôi không biết vợ đã phải lòng người khác nên cứ vui vẻ nói chuyện:

- Đời đi làm chỉ mong đến cái cuối tuần!

- Không, em không còn thích cuối tuần nữa… - Tôi trả lời chồng trong vô thức.

Thật lòng, tôi biết mình có lỗi với chồng. Chồng tôi là người tốt, anh ấy yêu thương gia đình, chiều chuộng vợ con, nhưng có lẽ hơn 10 năm chung sống, tình cảm đã có phần phai nhạt!

Nhìn chồng mà lòng tôi thấy xót xa lắm nhưng lại không thể nào ngưng được thứ tình cảm sai trái kia. Giờ đây, tôi chỉ mong được đi làm, được nhìn thấy người đàn ông trong mộng của mình. Cứ thế, tôi ngày ngày ngoại tình trong tâm tưởng…

Dạo gần đây, tôi vui sướng vô cùng, tâm trạng như nhặt được vàng vậy! Không biết có phải ảo tưởng không nhưng tôi cảm giác như Trung cũng đang quan tâm đến tôi.

Mấy ngày nay, anh thường hay vu vơ hỏi tôi có gặp khó khăn gì trong công việc không. Lúc đứng chờ thang máy, anh cũng hay nấn ná bấm nút giữ để chờ tôi. Tối hôm trước, lúc đang online Facebook, tôi gần như vỡ òa khi thấy anh ấn nút like bức ảnh của mình – điều trước đây chưa từng xảy ra!

Cả tối hôm ấy, tôi cứ ngoác mồm ra cười. Phải chăng Trung cũng thích tôi? Nếu như vậy thì hạnh phúc quá! Chồng tôi thấy vợ vui, dù không hiểu gì nhưng cũng vui theo...

Tối hôm nay, dù đã hẹn trước với chồng sẽ về sớm đi xem phim cùng anh nhưng ngay khi thấy Trung tăng ca, dù đã xong hết việc, tôi vẫn kiếm cớ ở lại công ty.

Gọi cho chồng, tôi nói dối không chớp mắt:

- Anh à, chắc để hôm khác vợ chồng mình hẹn hò nhé. Nay em còn nhiều việc chưa xong, không làm nốt mai sếp lại mắng mất.

- Ừ thế để hôm khác vậy. Em cố làm xong sớm rồi về nhé. Anh sẽ mua đồ về cho em tẩm bổ.

Cúp máy, tôi giả vờ lôi đống giấy tờ trên bàn ra xem. Công ty lúc đấy chỉ còn tôi và Trung ở lại làm việc. Ngồi chung phòng với người mình yêu trong một không gian, thời gian như thế khiến tôi hồi hộp, toát cả mồ hôi hột.

Bên kia, Trung vẫn đang say sưa với dự án mà anh đang đảm nhận. Liếc thấy chai nước trên bàn anh đã cạn, tôi chủ động đứng dậy đi rót nước cho anh.

Lúc đang cúi người rót nước, tôi bỗng cảm nhận được một luồng khí ấm áp đằng sau. Thế rồi, giọng Trung trầm ấm vang lên:

- Sao nay em ở lại muộn thế?

- Em… em chưa xong công việc ạ.

Càng lúc, Trung càng tiến sát đến tôi hơn. Đứng cạnh anh ở khoảng cách gần như thế khiến hai chân tôi run lẩy bẩy, dường như không còn sức lực. Không biết phải làm sao, tôi lúng túng đưa cốc nước cho anh, rồi lách ra ngoài.

Thế nhưng sàn nhà trơn quá nên loạng choạng thế nào, tôi ngã nhào vào lồng ngực Trung. Cốc nước đổ vỡ choang, còn tôi thì nằm trọn trong vòng tay của anh. Đang định vùng ra thì cánh tay anh bất ngờ siết chặt lấy eo tôi, thế rồi anh thầm thì:

- Anh cũng thích em…

Lúc đó, toàn thân tôi như bị điện giật, ánh mắt sững sờ vì không tin nổi, vì hạnh phúc! Trung đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi, trao một nụ hôn nhẹ, rồi sâu lắng. Rất nhanh sau đó, tôi đáp trả lại nụ hôn của anh.

Trung ép sát tôi vào tường, bàn tay anh khẽ vuốt ve từng đường cong trên cơ thể, còn hai cánh tay tôi thì vô thức bấu chặt vào tấm lưng rộng rắn chắc của anh. Hơi thở mạnh mẽ, nam tính của Trung khiến tôi như ngây dại, không còn biết trời trăng gì nữa.

Ngay lúc anh vừa cởi cúc áo, định hôn lên ngực thì điện thoại trong túi quần tôi rơi xuống đất "bộp" một tiếng. Cú rơi khiến nút bật máy bị chạm, màn hình bỗng chốc sáng lên.

Trên màn hình là tấm ảnh cả nhà 3 người của tôi: nụ cười hạnh phúc của chồng, nụ cười ngây ngô của đứa con nhỏ. Chồng tôi, anh ấy đang chờ vợ ở nhà…

Chồng tôi, anh ấy yêu vợ nhất trên đời. Anh ấy có thể hy sinh tất cả vì vợ! Trời ơi, tôi đang làm gì thế này…

Đẩy đôi môi Trung đang hốn ngấu nghiến từng tấc da trên ngực mình, tôi cuống cuồng cài lại từng cúc áo.

- Xin lỗi anh. Em phải về với chồng!

Hôm ấy, tôi phi xe máy như điên để về nhà. Nhìn thấy chồng tươi cười, bê bát chim bồ cầu hầm lên cho vợ ăn mà tôi bật khóc vì xấu hổ, vì tội lỗi. Tôi đúng là một người vợ tồi, có gia đình hạnh phúc như thế mà còn... Dù có là ngoại tình trong tâm tưởng thì cũng thật không thể tha thứ nổi!

Chồng tôi thấy vợ khóc thì hoảng hốt lắm, vội chạy ra ôm hỏi:

- Công việc áp lực lắm hả em? Hay lại bị sếp mắng? Không sao, mệt quá thì nghỉ. Anh nuôi được em…

- Không. Em khóc vì hạnh phúc khi có người chồng yêu vợ như anh!

Chồng nghe tôi nói thì bật cười. Còn tôi, tôi nép chặt người vào lồng ngực anh, tự hứa với lòng mình sẽ không để trái tim đi chơi xa một lần nữa...

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
  • tag
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep