Bà Hòa chỉ có duy nhất một cậu con trai. Ngày cậu đưa bạn gái về ra mắt, nhìn cái tướng gầy đét, da trắng xanh, mặc thì toàn mặc váy bà đã lắc đầu ngán ngẩn.
Mặc cho bà Hòa ngăn cản nhưng Nam vẫn kiên quyết lấy Chi về làm vợ. Đúng như suy nghĩ của bà, Chi về làm dâu kiểu gì mà chả bao giờ rửa bát. Ăn xong, Chi bê mâm ra rồi bỏ vào chậu chứ không rửa.

Thời gian đầu bà Hòa còn chấp nhận và để xem ý thức cô con dâu thế nào, nhưng mãi vẫn không thấy Chi thay đổi khiến bà không thể chấp nhận được.
Hôm đó, nhân lúc con trai vắng nhà, con dâu đang ngồi nhặt rau thì bà Hòa từ tốn hỏi: “Chi này, mẹ không đồng ý cái kiểu ăn xong để mẹ chồng và chồng rửa bát như thế, làm sao chấp nhận được kiểu ấy hả con”.
Chi cúi mặt xuống nhìn bó rau đang nhặt rồi nhỏ nhẹ đáp: “Dạ, con biết lỗi của mình rồi ạ. Không phải là con không biết, nhưng con có lý do riêng, xin mẹ hãy tha lỗi cho con. Thay vì rửa bát thì con có thể làm bất cứ việc gì trong nhà mà mẹ yêu cầu”.
Không thể như thế được. Rửa bát có gì khó khăn đâu mà con cứ tránh vậy? Mẹ là mẹ không thích cái thái độ của con tí nào”.
Thấy vậy, Chi không nói gì thêm nữa, cô chỉ biết khóc. Bà Hòa im lặng lắc đầu rồi bỏ vào phòng ngủ. Thật sự, bà chả hiểu sao con trai mình lại thích một người con gái như vậy. Hơi tý là khóc, không có chút sức sống gì.

Đến tối, ăn cơm xong thì Nam lại lụi cụi bưng mâm bát đũa đi rửa. Vừa thấy con trai bưng đi, bà Hòa đã quát: “Nam bỏ xuống, Chi đứng dậy rửa đi. Mẹ nói với con lúc sáng mà con không ngấm một tí nào ư?”.
Mẹ, cô ấy không rửa được đâu ạ, có mấy cái bát, để con rửa cũng được.
Mẹ không chấp nhận đâu , me đã mua găng tay rồi đấy, sợ bẩn thì con đeo găng tay vào.
Chi sợ sệt đứng dậy bưng mâm bát đũa ra bồn, nhưng vừa rửa được mấy cái thì cô kêu gào điên loạn, lên cơn co giật rồi lăn ra ngất xỉu. Bà Hòa hoảng, Nam chạy nhanh đến đỡ vợ dậy rồi gọi xe cấp cứu.
Thức cả đêm chăm Chi. Thấy con dâu tỉnh bà Hòa nắm lấy tay cô khóc nức nở rồi lúng túng bảo: “Mẹ xin lỗi, mẹ không ngờ con lại phải chịu nhiều uất ức đến như vậy. Hoa chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bà Hoa đã nói tiếp. Nam kể hết với mẹ rồi, thì ra con cũng có một tuổi thơ vất vả giống mẹ, sao không nói cho mẹ biết ngay từ đầu”.

Gục đầu vào lòng mẹ Chi cũng khóc. Cuối cùng thì mẹ cũng đã biết quá khứ đau buồn của cô. Ngày Chi 10 tuổi, trong lần cô đang lúi húi rửa bát thì ông bố dượng lao đến giở trò đồi bại. Chi vùng vẫy hết sức nhưng lão ta vẫn úp mặt cô vào chậu bát đũa để thực hiện hành vi tồi tệ của mình. Sau lần đó, Chi ám ảnh vô cùng, cứ đụng đến bát đũa là cô lên cơn co giật. Yêu Chi một cô gái hiền lành, Nam thông cảm và vẫn quyết định lấy cô làm vợ.
Bà Hòa nghe xong câu chuyện thì trách mình ích kỷ. Thực ra, bà cũng có một quá khứ giống với Chi. Bà nắm lấy tay con dâu bà bảo: “Gắng lên con, quá khứ đã khép lại rồi, giờ đây con đã có mẹ và Nam, bát đũa cứ để mẹ rửa”.
Hà Châu sưu tầm