Nam có công việc tốt, thu nhập cao trong công ty nước ngoài nhưng anh vẫn bị bố mẹ vợ gắn cho cái mác “trai quê”. Kết hôn xong, Hạnh luôn nghĩ mình là con nhà có điều kiện, có học thức nên gia đình Nam phải thấy tự hào lắm khi có con dâu là người thành phố như cô. Cũng vì thế mà nàng dâu phố coi thường bố mẹ chồng ở quê không ra gì.
Cưới xong, bố mẹ Hạnh chi tiền mua luôn cho con gái căn chung cư cao cấp gần công ty của Hạnh. Nam cũng có chút vốn riêng muốn góp vào mua nhà để sau này đỡ mang tiếng thì Hạnh ngăn cản.
- Ui dào, mấy đồng của anh có đáng gì mà đòi đóng góp. Chi bằng anh mang về cho bố mẹ ở quê xây cái nhà tử tế.
- Em nói với anh thì được chứ không nói thế với bố mẹ chồng đâu nhé. Nhà anh như thế là khang trang rồi, còn muốn gì nữa.
- Vâng, với anh thì tốt nhưng với em thì nó chẳng khác nào ổ chuột. Gọi là có nơi chui ra rúc vào.
- Em vừa phải thôi, đã xác định lấy chồng quê thì phải cố mà hòa nhập. Đừng giở giọng coi thường, khinh bỉ ra đây.
Ảnh minh họa
Thỉnh thoảng, vợ chồng Nam vẫn cãi vã vì những chuyện tương tự như thế. Bình thường thì không sao, nhưng cứ nhắc đến gia đình chồng ở quê là Hạnh tỏ thái độ coi thường trong khi bố mẹ Nam đối xử rất tốt với con dâu.
Kết hôn được 1 năm thì Hạnh sinh con đầu lòng. Nam ngỏ ý muốn nhờ mẹ ở quê lên chăm sóc vợ lúc cô ở cữ nhưng Hạnh gạt đi.
- Nhà mình toàn đồ hiện đại, mẹ anh ở quê lên không biết dùng lại làm hỏng hết đồ để chết à?
- Em đừng nghĩ mình là dâu phố mà coi thường mẹ chồng quê nhé. Mẹ anh có lòng tốt muốn lên chăm sóc em, em không thích thì bà càng rảnh nợ.
- Đúng, đúng… Tốt nhất anh bảo mẹ ở nhà, đừng lên kẻo lại làm rối tung cả nhà lên. Đến cái điện thoại mà còn chẳng biết bấm thì làm được gì?
- Em…
Vì tức câu nói của vợ nên Nam quyết định mua luôn cho bố mẹ mỗi người 1 cái iphone 8 rồi bảo đứa em ở nhà dạy ông bà dùng. Thỉnh thoảng gọi video để bố mẹ gặp cháu nội cũng tiện.
Sinh con được 1 tháng mà Hạnh kêu rên liên tục vì mất ngủ, vì kiệt sức. Lúc này cô mới mở lời bảo chồng nhờ mẹ lên trông con giúp. Mẹ Nam vui vẻ lên thành phố chăm sóc con dâu và cháu nội. Bà nhiệt tình làm cẩn thận, tỉ mỉ từng việc vậy mà vẫn không vừa ý Hạnh. Có mẹ chồng chăm con, ngoài thời gian ngủ thì lúc nào Hạnh cũng ôm chặt cái điện thoại lướt Facebook, Zalo… Thỉnh thoảng cô lại post nhưng status rất vô duyên kiểu như: “Người quê thật nhưng bẩn, làm gì cũng chậm, ôi cái gọi là MC” thu hút rất nhiều lượt bình luận khiến Hạnh phấn khích. Có người bạn còn vào comment.
- Cậu giống mình quá, mẹ chồng quê, đành chịu thôi. Nhưng cậu làm thế này đến tai các cụ là không hay đâu.
- Sao mà bà biết được, điện thoại bàn bà dùng còn không thạo. Tớ đang giận chồng nên chặn nick lão cho biết mặt, khi nào mở lại thì mình xóa trạng thái này đi… Haha
Cả ngày hôm đó Hạnh vui vẻ, mọi việc trong nhà cô giao lại hết cho mẹ chồng. Tối đến, Hạnh choáng váng khi có thông báo trên Facebook từ 1 nick lạ vào bình luận – là mẹ Nam.
“Con dâu, con nói hay lắm. Người nhà quê cũng có suy nghĩ và lòng tự trọng. Mẹ thấy con nên xem xét lại tư cách làm dâu của mình đi”.
Hạnh không ngờ mẹ chồng mình lại có Facebook và còn dùng thành thạo đến vậy. Khi cô còn đang lúng túng thì Nam đẩy mạnh cửa bước vào. Anh quát.
- Quá đủ rồi, cô nghĩ cái mác người thành phố là oai lắm sao. Mẹ tôi cất công lên đây vì thương con, thương cháu. Bà hầu hạ, cung phụng cô không khác nào bà hoàng, bà làm mọi việc để cô có thời gian lên Facebook ra oai, giễu cợt người nhà quê…
- Không, em không có ý đó đâu, xin anh nghe em nói.
- Cô như thế nào tôi hiểu hết, bao lâu nay cô cứ nghĩ mình là dâu phố nên coi thường mẹ tôi ở quê. Nếu tôi không vì tức cô, không mua điện thoại cho mẹ dùng thì chưa chắc tôi biết vợ mình có thái độ hỗn láo đến vậy.
- Em không có, em không như vậy…
Mặc cho Hạnh khóc lóc van xin nhưng Nam quyết gọi taxi đưa mẹ về quê ngay trong đêm, mặc cho vợ đuổi theo ra tận xe xin lỗi nhưng anh không quan tâm. Mẹ Nam khuyên con trai bình tĩnh, không được quyết định chuyện gì trong lúc nóng giận nhưng quả thật, hành động lần này của Hạnh vượt quá sức chịu đựng của anh. Nam nghĩ mình không thể nhu nhược mà chiều chuộng cô vợ thành phố không biết đường cư xử như Hạnh thêm được nữa.
St