Còn bà, cũng chính vì nó quá tốt như vậy, bà mới không đồng ý nó về làm dâu nhà này. Nhưng bà biết, trong ngôi nhà này, lời bà nói chẳng bao giờ có tác dụng, chẳng có ai nghe theo nên đám cưới vẫn được tổ chức. Trong hôn lễ, nhìn con dâu cười hạnh phúc vì được gả vào nhà giàu có mà bà cười trong xót xa.
Ngày đầu tiên làm dâu, con dâu bà có hỏi bà một câu thế này:
– Nhà mình vừa to vừa rộng, còn nhiều tầng thế này sao mẹ không thuê giúp việc cho đỡ vất vả hả mẹ?
Câu hỏi ngây thơ của con dâu, bà chưa kịp trả lời thì bà nội, hay chính xác hơn là mẹ chồng của bà gõ mạnh cái gậy xuống sàn nhà, gằn giọng:
– Trong cái nhà này không được phép thuê người giúp việc. Đàn ông đã lo chuyện ngoài thiên hạ rồi, các cô là phận làm vợ, ở nhà chỉ có mỗi cái việc cơm nước, dọn dẹp mà cũng than mệt mỏi, vất vả là như thế nào.
Bà vội vã xin lỗi mẹ chồng, nói rằng cháu dâu mới về chưa biết lễ nghĩa, ấy thế mà hình phạt vẫn được đưa ra. Con dâu bà ngày hôm đó phải nhịn cơm, ở trong phòng sám hối. Bà cũng không còn cách nào khác nói đỡ được cho con dâu đành nhìn nó chịu phạt. Còn con dâu bà, cô ngồi trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo thì cũng hiểu luôn được rằng mình đang sống trong một căn nhà có nếp gia trưởng như thời phong kiến. Con dâu bà cứ tưởng mọi chuyện chỉ dừng lại như thế thì mới kết hôn được 3 ngày, cô đã phát hiện chồng cô có người khác.

ảnh minh họa
– Tại sao anh lại đối xử với em như thế! – Cô hét lên
Thay vì trả lời, chồng cô lại cho cô một cái tát trời giáng rồi bỏ ngay ra ngoài. Nghe tiếng xe rồ ga phóng đi, lòng cô tan nát. Còn bà, đứng phía ngoài nhìn vào, nước mắt cũng lăn dài. Cảnh tượng của mấy chục năm trước lại ùa về, nhức nhối.
Mới kết hôn được 5 tháng mà cô tiều tụy quá. Làm dâu nhà giàu có, có chồng đẹp trai mà sao cô lại thảm như vậy. Cô không biết mình sẽ còn chịu đựng được cảnh sống này đến khi nào nữa. Chồng cô đã công khai ngoại tình, chẳng còn quan tâm gì đến cô. Thấy cô lao vào nhà vệ sinh nôn ọe, bà lén bám theo. Mặt bà biến sắc, tái dần. Hình như con dâu bà vẫn chưa phát hiện ra vì sao nó bị như vậy. Bà nhanh chóng nói với nó có thể nó bị dạ dày và đưa nó đi khám. Nhìn kết quả siêu âm, bà rơi nước mắt rồi quỳ xuống cầu xin bác sĩ chuyện động trời ấy.
Hai chữ vô sinh cứ ám ảnh cô mãi trên đường về nhà. Nguyên nhân cô tắc kinh được xác định là do rối loạn bệnh lý. Cô sững sờ. Và cái tin cô vô sinh ngay lập tức được thông báo. Chồng cô nghe xong chỉ phán luôn cho một câu xanh rờn:
– Thế thì ly hôn đi, tôi làm sao mà cưới về một con gà mái chỉ biết ăn không biết đẻ như cô được!
Rồi thì bà nội, bố chồng cũng xúm xít vào ép cô ly hôn, mắng chửi cô thậm tệ. Cô không khóc, cô chỉ thấy đau đớn thôi. Hóa ra trong ngôi nhà này, cô chỉ có giá trị như thế thôi. Cô chấp nhận ly hôn, mẹ chồng cô nghe xong tin đó, mỉm cười hạnh phúc, bà biết bà đã làm đúng.
Nhà có tiền nên thủ tục ly hôn nhanh chóng được xét duyệt. Trước đêm ra tòa, cô đang thu dọn nốt đồ đạc và không mang theo bất cứ tài sản gì thì mẹ chồng cô thập thò ngoài cửa. Cô nhanh chóng ra mời bà vào. Nhìn trước ngó sau, bà khép chặt cửa lại, dúi vào tay cô cuốn sổ tiết kiệm 2 tỷ và tờ phiếu siêu âm:
– Đi khỏi nhà này và nuôi dạy con thật tốt con nhé!
Cô sững sờ, chuyện gì đang xảy ra thế này:
– Đứa con nào hả mẹ! Con… – Cô ấp úng
– Con không hề vô sinh. Con đã có thai. Lỗi này là ở mẹ, mẹ xin lỗi vì đã lừa dối con. Nhưng con ơi, sống trong nhà này gần hết kiếp người, những thống khổ mẹ từng nếm trải, mẹ không muốn một người con dâu ngoan ngoãn như con cũng phải chịu đựng giống như mẹ. Mẹ không đủ mạnh mẽ để thoát khỏi đây nhưng con thì khác. Hãy sống thêm cho cả mẹ nữa. Đây là tiền riêng của mẹ, không ai biết hết cả. Con cầm lấy nó cho cháu mẹ.
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, khắc khổ của mẹ chồng, cùng tất cả những gì mà cô đã trải qua trong suốt thời gian qua, cô biết mẹ chồng không hề lừa mình. Cô tự dặn với lòng mình, dù có rời khỏi ngôi nhà này, thì mẹ chồng vẫn mãi là mẹ chồng cô. Nhất định cô sẽ đón bà ra khỏi căn nhà địa ngục này, để bà được sống vui vẻ bên con cháu nốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời.
st