Trên đời này, khó nhất mà cũng sợ nhất chính là chuyện lấy chồng; bởi kinh nghiệm từ những người đi trước truyền lại đều khuyên chơi được ngày nào thì hay ngày ấy, chớ dại mà đeo gông vào cổ sớm...
Cô gái, nếu bạn yêu anh ấy thật lòng thật dạ, thì xin hãy cho anh một chút tin tưởng và tôn trọng. Nếu bạn không thể làm cả hai, thì ít nhất hãy rời xa anh ấy và giữ cho mình những điều tốt đẹp nhất trong trí nhớ của bạn.
Không có gì hằn sâu vào trái tim người đàn bà bằng việc đã từng có một người chồng tệ bạc. Khổ tâm với đàn bà không phải thiếu son phấn, thiếu tiền bạc, thiếu vật chất mà chính là cưới phải một người chồng không ra gì.
Không phải tất cả mọi người đều có thể trở thành bạn bè, không phải tất cả tình cảm đều đáng để bạn phải trân quý. Thời gian là một liều thuốc tốt, nó sẽ lắng đọng tình cảm tốt đẹp nhất, cũng sẽ loại đi những tình cảm hư ảo không lưu giữ lại …
Tự sâu thẳm trong lòng, đàn ông luôn nghĩ mình là chủ gia đình, là người gánh vác những việc lớn lao, vĩ đại. Chồng bạn cảm thấy bị vợ qua mặt, thấy mình mất đi vị thế trong gia đình. Trong những buổi tiệc của gia đình, những câu khen vợ, đưa vợ lên mây càng khiến anh thấy mất mặt.
Trong hôn nhân, hai bên hãy học cách thông cảm và thấu hiểu lẫn nhau. Có thể chia sẻ nhiều hơn một chút, phàn nàn bớt đi một chút, như vậy sẽ ít đi những mâu thuẫn và không hài lòng về nhau.
Khi em buông tay người em yêu hơn cả bản thân thì em đừng buồn nhé. Họ đã chối từ làm cả thế giới của em thì giờ hãy đứng lên và ra ngoài kia, bởi còn có rất nhiều người yêu em hơn người đó...
Trong hôn nhân, người phụ nữ nào cũng muốn nhẫn nhịn chồng. Muốn được chồng yêu thương nên không có người nào dại đến nỗi cãi nhau với chồng suốt ngày. Chẳng qua là khi người đàn ông đó làm sai, phụ nữ mới lên tiếng mà thôi.
Là phụ nữ, hãy khôn ngoan mà tránh xa đàn ông có vợ. Đừng biến mình thành thú tiêu khiển, là nơi mua vui cho những gã đàn ông tham lam, ham của lạ. Đừng bao giờ nghĩ đàn ông có vợ sẽ thật lòng thật dạ yêu một ai đó.
Phụ nữ sinh ra đã khổ bởi họ luôn mang trong mình trách nhiệm, gánh nặng gia đình và cả những định kiến xã hội. Vì vậy, phụ nữ đừng dại à mang cuộc đời mình đặt vào tay người khác, vận mệnh của mình hãy để bản thân định đoạt. Phụ nữ sướng hay khổ không phải do chồng mà là dựa vào những điều này.
“Anh à, tận cùng của nỗi nhớ, anh biết là gì không?” Chắc anh chẳng bao giờ trả lời được câu hỏi đấy đâu, vì anh đâu phải là em, phải chịu đựng tổn thương như em.
Tại sao chúng ta lại nghĩ đơn giản việc ngoại tình là 1 sai lầm trong khi bản chất nó thực sự là 1 chuỗi những hành động liên tiếp xảy ra, có chủ ý và dưới sự điều khiển của não bộ.
Thì ra tình yêu không cần phải là vinh hoa phú quý, mà chỉ cần có nhau là đủ. Hôn nhân càng trở nên hạnh phúc hơn khi người con gái được gả cho người đàn ông xem họ như báu vật cuộc đời.
Phụ nữ lấy chồng rồi thường nhẫn nhịn để gia đình được hạnh phúc. Nhưng phụ nữ à đừng vì ai mà chịu đựng, đừng vì miệng lưỡi thế gian mà không dám sống cho mình.
Thế gian này đầy rẫy những người sẵn sàng từ bỏ tình yêu hiện tại của mình để mơ về “một người nào đó xứng đáng hơn”. Để rồi họ cứ mải loanh quanh trong cuộc hành trình đó, nhìn lại thì thanh xuân đã trôi qua tự lúc nào rồi…
Tôi thấy không ổn trong lòng, muốn tìm ai đó để sẻ chia và tâm sự. Người đó sẽ không phải là anh! Điều gì cần nói với anh, tôi đã nói ra hết. Nhưng tôi chỉ nhận lại được thái độ né tránh. Anh muốn giữ chắp vá đó, nửa vời đó. Giá mà tôi đủ dại khờ để đắm mình trong thứ ảo mộng mà anh vẽ lên!
Con người ta thật lạ, những lỗi lầm của bản thân thường dễ bỏ qua nhưng với vợ hoặc chồng lại vô cùng khó. Phải đi bao nhiêu đoạn đường, trải qua bao nhiêu biến cố mới nhận ra rằng hôn nhân cần lắm lòng bao dung và kiên nhẫn.
Đàn ông đã sai khi phụ bạc những nghĩa tình mà người phụ nữ bên cạnh dành cho mình. Sai khi cứ mãi đùa giỡn với những năm tháng thanh xuân mà đàn bà đánh đổi.
"Mấy hôm nay em đã suy nghĩ rất kỹ và em quyết định viết đơn từ chức vợ. Em mong anh xem xét phê duyệt cho em và xin chuyển em qua làm việc bên bộ phận người tình".