Tôi vốn là con một, bố mất khi tôi mới 15 tuổi, chỉ một mình mẹ chèo chống nuôi tôi. Mẹ tôi là giảng viên đại học, bao nhiêu tình thương bà dồn hết cho tôi.
Tôi cưới vợ khi 24 tuổi, 2 năm sau chúng tôi đón con trai đầu lòng. Khỏi phải nói, mẹ và tôi vui sướng đến thế nào. Tôi cố gắng làm việc, kiếm tiền để cho vợ con có một cuộc sống tốt nhất, không phải lo lắng về tiền bạc.
Nay, con trai tôi đã 7 tuổi, cháu đã vào học lớp 1. Cháu rất ngoan, nghe lời bố mẹ và rất thích chơi với bạn bè, đặc biệt là các em nhỏ tuổi hơn. Tôi muốn có thêm con để cho cháu có anh có em vì ngày bé, tôi chỉ có một mình nên rất thèm có em để chơi cho vui. Tuy nhiên, mỗi khi có người hỏi thăm, vợ tôi đều bảo đợi con trai lớn đã, nếu sinh con luôn thì cháu sẽ thiệt thòi vì bị san sẻ tình cảm.

Đầu năm rồi, mẹ tôi trong bữa ăn có nhắc khéo vợ chồng tôi sinh thêm cho bà một cháu nữa để bà bế bồng khi vẫn còn khỏe. Tôi quay sang vợ bảo: “Em xem thế nào. Anh cũng muốn Tun (tên gọi ở nhà của con trai tôi) có thêm em”. Vợ tôi cười nói: “Sinh Tun vất vả rồi, giờ đẻ thêm một đứa nữa, phải lo bao nhiêu thứ, nghĩ cũng ngại”. Tôi và mẹ không nói thêm. Tôi nghĩ chuyện con cái không phải cứ muốn là được, cần sự đồng lòng của cả hai vợ chồng.
Sau đó, tôi cũng vài lần nói chuyện với vợ nhưng cô ấy cứ lảng đi hết lần này đến lần khác. Buổi tối hôm trước, hai vợ chồng nằm cạnh nhau, tôi năn nỉ cô ấy đừng kế hoạch nữa nhưng em khăng khăng từ chối bảo rằng nào là sinh thêm con sẽ rất vất vả, kinh tế gia đình không phải quá giàu có, em muốn dồn hết sức lo cho Tun để sau này con đi du học…Mặt khác, mẹ chỉ có thể hỗ trợ chăm con một phần trong khi đó, em phải lo cơm nước, giặt giũ, công việc lại đang trên đà thăng tiến…
Tôi nghe vợ nói mà buồn. Thật sự tôi không quan trọng con tiếp theo là con trai hay con gái nhưng muốn có thêm con cho vui cửa vui nhà, con trai của tôi biết yêu thương và quan tâm hơn đến người khác…
Một năm cũ sắp qua đi, tôi mong vợ mình thay đổi suy nghĩ để năm mới tới nhà tôi thêm người, thêm ấm áp.
V.M/Báo Gia đình và Xã hội
Nguồn: gia dinh