Tôi 32 tuổi, chồng 37 tuổi. Chúng tôi gặp và kết hôn khi cả hai đã trải qua nhiều mối tình và ở độ tuổi chín chắn. Từ khi cưới đến nay đã hơn 2 năm nay tôi và chồng không “kế hoạch” nhưng vẫn chưa có con, đi khám bác sĩ bảo tôi bị buồng trứng đa nang nên bị trục trặc. Bố mẹ hai bên rất mong chúng tôi sớm có cháu, đặc biệt là bố mẹ chồng tôi. Tôi rất buồn, bù lại chồng tôi rất yêu thương, luôn động viên tôi không sao cả, kiểu gì chúng tôi cũng sẽ có con.
Vì là con một nên trước khi cưới chồng tôi đã giao ước: “Em ạ, chúng mình phải ở cùng bố mẹ đến khi cả hai không còn. Dù gì cũng không được ở riêng”. Tôi lúc đó hơi gợn suy nghĩ nhưng yêu anh nên cũng gạt mối lo sang một bên.
Trước khi cưới, biết là bố mẹ anh rất khó tính nên tôi cũng đã chuẩn bị rất kỹ. Từ việc học cách nấu ăn ngon, học cách giao tiếp trong gia đình, cố gắng để ý mọi việc. Thế nhưng thời gian đầu về làm dâu tôi vẫn thật sự bị sốc vì những cái để ý rất vô lý của bố mẹ chồng.

Ảnh minh họa
Cưới nhau về, cuộc sống mẹ chồng nàng dâu của tôi không “thuận buồm xuôi gió” cho lắm. Bà hay để ý, xét nét tôi từng tí một. Bà chê tôi là “đồ nhà quê”, lười, hay ngủ dậy muộn. Tôi luôn cảm thấy ngột ngạt và không thoải mái trong ngôi nhà này.
Sau khi cưới 1 năm, thấy tôi mãi không có bầu, mẹ chồng giục tôi đi khám. Nghe lời bà, vợ chồng tôi cùng nhau đến bệnh viện làm các thủ tục xét nghiệm. Sức khỏe của chồng tôi bình thường, riêng tôi có vấn đề bởi mắc bệnh buồng trứng đa nang. Khi biết bệnh, tôi đã kiên trì theo bác sĩ và dùng thuốc kích trứng vài lần mà kích thước nang noãn, niêm mạc không đủ đậu thai khiến tôi cảm thấy rất buồn và mệt mỏi.
Vậy mà mẹ chồng tôi thường xuyên hỏi tôi về chuyện sinh nở. Bà còn buông lời ám chỉ tôi: “Cây khô không trái, gái độc không con”. Có lần tôi thấy “chết đứng” bởi bà nói: “Hay cô ăn ở thất đức gì mà trời phạt không đẻ được con, nếu không đẻ được thì ly dị nhau đi để con trai tôi còn lấy vợ khác, chứ cứ sống với nhau mà không có con thì sống làm gì, khổ người khác”. Và bà đã không dưới 3 lần nói với chồng tôi về việc sẽ tìm người phụ nữ khác “biết đẻ” cho anh nhưng anh đều kiên quyết gạt đi. Tôi nghe từng lời như “muối xát vào tim” nhưng không khóc nổi.
Mặc dù biết mẹ chồng vì quá mong có cháu bế bồng nên mới nói ra những điều cay đắng trên nhưng tôi vẫn cảm thấy bà tàn nhẫn và hết tình yêu thương tôi. Nếu bà mong một thì vợ chồng tôi mong gấp trăm lần.
Tôi hiện không còn trẻ, chồng cũng vậy. Việc chưa có con là nỗi khổ của cả hai chúng tôi. Anh hết sức thông cảm, chở che tôi nhưng tôi luôn cảm thấy day dứt. Liệu tôi có nên chấp nhận việc ra đi để cho anh gặp một người phụ nữ khác?
M.V/Báo Gia đình và Xã hội
Nguồn: gia dinh