Mới cưới về, mẹ chồng khéo bảo tôi đến ngày đèn đỏ thì liệu mà ngồi ăn cơm riêng, không sẽ mang lại vận đen cho cả nhà. Chồng tôi có muốn mang cơm lại ngồi ăn với vợ thì bị bà chì chiết:
- Trời ạ, tối ngủ dính lấy nhau còn chưa đủ à? Đàn bà đến tháng cho nó ngồi riêng, không đen đủi đấy con.
Mẹ chồng kiêng khem đủ thứ, bà xem con gái giống như một cái gì đó xấu xa cần tránh vậy. Chồng tôi thì chẳng quan niệm như thế nhưng vì muốn cho nhà cửa yên ổn nên chẳng bao giờ cãi lại mẹ. Cứ tối đến, khi chỉ còn hai vợ chồng với nhau, Hải mới ôm tôi vào lòng thủ thỉ:
- Thôi em, chịu khó nhịn mẹ nhé!
Tôi thương chồng nên cố nhịn. Đến khi biết mình mang bầu, những tưởng tôi sẽ được nâng niu, chiều chuộng hơn ai ngờ mẹ chồng tôi tuyên bố:
- Con trai thì không phải làm gì cả, con gái thì làm tất.
Tuy nhiên, tôi lại bị nghén 3 tháng đầu, chẳng thể làm gì nên mọi việc trong nhà mẹ chồng tôi phải làm hết, đến lúc biết được giới tính, tôi giả vờ nói đó là con gái để trêu tức mẹ chồng, xem mẹ chồng hành động như thế nào, không ngờ bà khó chịu ra mặt, bà bỏ luôn việc nhà, bắt tôi có mệt cũng phải cố mà làm cho hết.

Ảnh minh họa
Hôm đó tôi đi liên hoan với công ty nhưng không ăn được nhiều, về đêm bị đói nên mò xuống bếp ăn bát mỳ, mẹ chồng tôi thấy vậy thì không tiếc lời mà mạt sát:
- Ăn cho lắm rồi có biến đứa con gái trong bụng thành con trai được không?
Tôi thấy thế bèn đáp tỉnh bơ:
- Ai nói với mẹ đó là con gái?
- Ơ, thế chẳng phải cô bảo à? Thế nó là con gì?
- À, bác sỹ nhầm, con vừa siêu âm chỗ khác rồi, con trai ạ. Tí nữa con cho mẹ xem phiếu kết quả ghi rõ giới tính cháu trai mẹ.
Mẹ chồng tôi đổi ngay thái độ, bà sáng mắt lên:
- Thôi, bỏ ngay tô mỳ xuống, ăn cái này này.
Nói rồi bà đem luôn một bát cháo thịt bò cho tôi ăn và bảo:
- Cháo này là để dành cho thằng Hải, nhưng giờ cháu đích tôn của bà mới quan trọng, bố nó hết phần.
Thấy tôi mãi chưa lên, chồng mò xuống thì tròn mắt ngạc nhiên vì tự dưng mẹ lại tốt với tôi như vậy.
Lên phòng chồng còn ngơ ngác, chưa hiểu nguyên nhân nào khiến mẹ anh thay đổi 180 độ như vậy thì tôi giải thích:
- Em phải cho mẹ hiểu con nào cũng là con, đều như nhau mới được, giờ anh cứ làm theo em nhé.
Chồng tôi thương vợ nên cũng gật đầu nghe lời. Thế là những ngày hôm sau, anh tuyên bố không đưa tiền tháng cho mẹ nữa và còn đòi bán căn nhà đang ở của bố mẹ. Đã thế, tối nào anh cũng về muộn và còn khua khoắng loạn xị làm nhà cửa ầm ĩ.
Mẹ chồng tôi choáng lắm, cứ gặng hỏi:
- Thằng Hải nó bị sao thế hả con?
- Anh ấy làm ăn thua lỗ, giờ đàn đúm theo bạn bè, chẳng nghe con nói nữa mẹ ạ.
Mẹ chồng cũng khuyên con trai hết lời rồi bảo:
- Vợ mày đang có bầu, sao mày không thương nó hả con?
Nhưng chồng vẫn giả vờ không hay biết gì, ngày nào anh cũng ra ngoài gặp mấy chủ hàng đến tối khuya lại giả vờ say, về làm ầm nhà. Bố mẹ chồng thấy khổ quá, lúc đó mới lau nước mắt ngậm ngùi:
- Có thằng con trai nghịch tử như thế này thà nuôi con gái con hơn.
Nghe được những lời đó, tôi mới lấy một phần số tiền tiết kiệm của mình đưa cho bố mẹ chồng, tôi cũng chăm sóc ông bà rất kỹ dù đang bụng mang dạ chửa. Mẹ chồng tôi giờ mới nhận ra rằng, con gì cũng được, miễn là nó hiếu thảo.
Được một thời gian, thấy bố mẹ chồng đã xuôi xuôi rồi thì vợ chồng tôi dừng "chiến dịch", chồng lại tu chí làm ăn như xưa.
Sau ba hôm chồng quay về làm con ngoan thì tôi cũng đến ngày sinh, khi bế đứa bé trên tay, mẹ chồng tôi nức nở:
- Thôi, con trai thì càng phải dạy chu đáo con ạ, nó mà giở chứng như bố nó thì khổ.
- Con tưởng mẹ thích cháu trai chứ?
- Ờ, thì trước kia là thế, sau vụ thằng Hải nó phá nhà thì mẹ sợ quá rồi, con gái mà hiếu thảo vẫn hơn.
- Con thì con nào cũng được, nhưng vợ chồng con sẽ dạy dỗ nó thật tốt.
Tôi nhìn mẹ chồng rồi cười mỉm. May mà sau trận làm loạn tơi bời của chồng đã làm mẹ chồng tôi tỉnh ngộ, không thì tôi còn bị khổ dài dài và có lẽ, đứa con trai tôi sinh ra cũng sẽ được bà nuông chiều thái quá mà sinh hư hỏng.
St