Cuộc sống của 2 đứa sẽ thật hoàn hảo nếu như tôi mau chóng sinh được 1 đứa con trai cho gia đình. Tiếc là niềm vinh hạnh đó không đến như dự kiến, chúng tôi cưới nhau đã hơn 1 năm mà vẫn chưa có tin vui. 2 vợ chồng đã đưa nhau đi thăm khám nhiều nơi, các bác sĩ đều bảo chúng tôi vẫn khỏe mạnh bình thường.
Tôi đã từng bàn với anh việc đi thụ tinh nhân tạo. Ngờ đâu không chỉ anh mà cả gia đình chồng đều gạt đi. Họ bày ra đủ mọi lý do để ngăn cản. Loanh quanh mãi, cuối cùng họ đổ lỗi lên đầu tôi để xả mọi bực dọc trong người.
Từ niềm kiêu hãnh, tôi giờ đây như kẻ tội đồ, cảm thấy gượng gạo khi có ai đó nhìn vào khen ngợi gia đình mình. Tôi ngậm đắng nuốt cay chịu đựng những lời chì chiết bóng gió của mẹ chồng và thái độ hờ hững, lạnh nhạt của anh. Tôi cứ nghĩ chỉ cần mình cố gắng, rồi may mắn sẽ lại mỉm cười với mình. Tôi tin là anh chỉ giận mình vì áp lực của gia đình chứ vẫn còn rất yêu thương vợ.
Thế mà 1 ngày anh làm tôi vỡ mộng.

Ảnh minh họa
- Cô ký đi.
- Cái gì thế này? Tại sao lại li hôn chứ?
- Tôi bảo cô ký đi. Đừng có nói nhiều! - Anh vừa gằn giọng vừa vứt lá đơn li hôn xuống bàn.
- Tại sao lại như thế? Có phải anh đã có người khác rồi đúng không?
Tôi ngỡ ngàng, chạy tới túm lấy áo chồng gào lên. Anh tỏ vẻ khó chịu, cố gỡ tôi ra khỏi người mình.
- Cô điên à, buông tôi ra!
Nghe thấy tiếng cãi vã, mẹ chồng liền mở cửa bước vào. Bà cứ ngẩn người nhìn 2 đứa 1 lúc. Rồi như hiểu ra, bà tiến đến vừa gỡ tay tôi khỏi người con trai mình vừa quát:
- Cô làm cái gì thế, thả nó ra!
- Mẹ à, anh ấy đòi li hôn.
Tôi mếu máo bảo. Mẹ chồng không 1 chút sửng sốt. Bà chỉ thở dài, nghĩ 1 lúc rồi nói:
- Nếu cô thương nó thì hãy buông tha đi. Cô thử nhìn lại mình xem, cô có gì? Cô đã mang đến cho nó và cho cái nhà này thứ gì chứ? Có mỗi việc sinh con cũng không thể làm được...
Tôi quỵ xuống đất, khóc cho cạn khô nước mắt, chẳng còn biết phải nói lại câu gì với mẹ chồng lúc ấy. Anh chẳng mảy may 1 chút do dự, hờ hững vùng tay tôi ra rồi bỏ đi.
Suốt đêm ấy tôi thức trắng, suy nghĩ nhiều thứ rồi cũng quyết định giải thoát cho mình.
Tôi run run kí vào lá đơn rồi đưa nó cho anh. Chồng tôi ngồi thụp xuống giường, chẳng nói năng gì. Tôi trễ nải kéo cái vali ra khỏi nhà. Kể từ giờ phút đó, tôi quyết định rũ bỏ tất cả những kí ức liên quan đến anh ra khỏi trái tim mình. Anh đã ruồng rẫy tôi 1 cách phũ phàng như vậy thì chẳng có lý do gì để tôi cứ mãi đớn đau về nó nữa.
Tôi bỏ về nhà ngoại được 3 tuần thì bất ngờ nhận được cái tin mình đã mang thai. Tôi chẳng biết mình đã vui hay buồn, chỉ biết cầm cái tờ giấy siêu âm khóc nấc.
- Con nói cho nó biết đi. Chứ con sinh ra mà không có bố tội lắm.
Nghe mẹ nói thế, tôi cũng đã định báo tin đó cho anh biết. Nhưng chưa kịp nói gì thì tôi phát hiện ra anh đã công khai hẹn hò với người mới và chuẩn bị đám cưới.
Tôi quyết định bỏ vào miền Nam, làm mẹ đơn thân nuôi con trưởng thành.
Ông trời đã an bài cho tôi sinh được 1 đứa con trai kháu khỉnh, đáng yêu. Nhiều lúc nằm bên con tôi cứ nghĩ, nếu như con đến với mình sớm hơn thì cuộc sống của chúng tôi lúc này đã không phải chịu nhiều khó khăn tới vậy.
Duyên số lại 1 lần nữa sắp đặt cho Hải đến bên tôi. Anh cũng từng qua 1 đời vợ nhưng giữa 2 người họ chưa từng có con. Chúng tôi là những người đồng cảnh ngộ nên dễ dàng thông cảm cho nhau.
Tôi suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng đồng ý cưới anh làm chồng.
Thật may mắn, gia đình chồng mới lại hết mực yêu thương, quan tâm tôi. Họ xem con trai tôi như thể con cháu trong nhà mình vậy. Đôi lúc tôi bật khóc khi thấy mọi người trong nhà vui đùa với thằng bé vì cảm thấy thật sự xúc động.
1 ngày, tôi đưa mẹ chồng đi chợ về đã thấy trong nhà mình có khách. Tôi bước chân vào, sững người nhìn thấy mẹ chồng cũ đang ngồi trên ghế.
- Chị ơi, có bác này muốn gặp chị ạ. Bác đợi từ sáng đến giờ rồi đấy ạ!
Cô em chồng nhanh nhảu bảo. Tôi ngượng ngùng gật gù rồi rụt rè bước lại, trong lòng cứ dấy lên nỗi bất an. Tôi ấp úng bảo:
- Bác tới tìm con có việc gì ạ?
- Kìa, Hạnh! Hạnh ơi...
Bà ấy vội vàng tiến đến ôm chầm lấy tôi khóc nấc. Tôi bối rối gỡ tay bà ra khỏi người mình.
- Mẹ đã biết chuyện rồi. Cu Bon đâu rồi, cho nó ra gặp mẹ 1 lát được không?
Tôi giật mình. Tôi đã nhiều lần nhắc khéo mẹ đẻ đừng để cho nhà bên ấy biết chuyện mình đã sinh con thế mà mẹ chẳng nghe. Mẹ tôi hận gia đình anh đối xử tệ bạc với con gái nên từ khi biết chuyện vợ mới của anh không sinh được con thì cứ nằng nặc đòi tôi phải nói ra sự thật.
Tôi chưa kịp nói sao thì mẹ chồng mới đã bước thẳng từ dưới bếp lên. Bà chẳng chào hỏi gì mà bảo luôn:
- Cu Bon nhà tôi đi lớp rồi. Bà cần gặp cháu tôi để làm gì?
Dường như mẹ chồng cũ hiểu được nên tỏ ra ngại ngần. Bà ấp úng mãi:
- Tôi... tôi... xin ông bà, mẹ xin con cho mẹ được nhận lại cu Bon. Hạnh ơi, con biết rồi mà, cả nhà chỉ có mình thằng Quang là con trai. Nhà mình không thể tuyệt tôn được.
Tôi chết điếng, vội giằng tay mình ra khỏi tay bà ấy, run rẩy chưa biết nói sao thì mẹ chồng đã nói luôn:
- Bà nghĩ đi đâu thế? Ngày xưa bà nhẫn tâm đuổi mẹ con nó đi, giờ vẫn còn mặt mũi đến đòi cháu à?
Bà ấy cứng lưỡi, sững sờ nhìn 2 chúng tôi 1 hồi lâu, nước mắt giàn dụa.
Mẹ chồng tôi ức quá, liền chạy tới kéo tay bà ấy đuổi ra khỏi nhà mình.
- Bà đi đi, đừng ở đây lát nữa cu Bon về nhà lại trông thấy. Nó sẽ đau lòng lắm nếu biết có 1 người bà nội tệ như bà đấy!
Tôi thẫn thờ đứng nhìn cái ô tô đi khuất, cảm giác thật khó diễn tả được bằng lời...
St