Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Mẹ chồng khinh rẻ: ’Đồ công nhân, không xứng với nhà này’, con dâu chém hét lớn: ’Con thế là đã quá tốt so với mẹ!’

KENHPHUNU.COM  | 11:00 , 11/03/2018
Mẹ chồng khinh rẻ: ’Đồ công nhân, không xứng với nhà này’, con dâu chém hét lớn: ’Con thế là đã quá tốt so với mẹ!’

Nhà tôi ở quê, không giàu có nhưng bố mẹ vẫn nuôi mấy chị em tôi được ăn học đoàng hoàng. Thời gian học đại học tôi có đi làm thêm và quen anh, người mà tôi yêu và quyết định sẽ lấy làm chồng.

Tôi chọn yêu anh chẳng màng điều gì ngoài việc thấy anh là người rất có trách nhiệm, tốt bụng và thật thà. Yêu nhau 1 năm thì tôi phát hiện ra anh nói dối tôi về chuyện gia đình. Sự thật là bố anh hi sinh khi làm nhiệm vụ từ lúc anh còn bé tí chưa biết gì. Mẹ anh đã từng phải ngồi tù vì buôn hàng cấm. Mẹ đã lấy chồng mới và anh đang ở cùng họ.

Người đàn ông mạnh mẽ cứng cỏi mà tôi quen bỗng dưng yếu đuối trước mặt khiến lòng tôi thương vô cùng. Tôi ôm anh và sẽ bỏ qua.

Anh sớm ra trường và đi làm cho một công ty điện tử nước ngoài, tất nhiên là làm quản lý vì anh có bằng cấp phù hợp. Mỗi đứa đi làm một nơi, chúng tôi không có thời gian gặp nhau làm tôi nhớ anh phát điên. Vì muốn nhanh ở bên nhau, tôi nghe lời trở thành công nhân ở công ty của anh người yêu.

Tôi đã bị trả giá ngay ngày về ra mắt nhà anh, câu đầu tiên tôi nghe được từ mẹ anh là: “Sao bảo học đại học mà chỉ làm công nhân thôi sao?”

Tôi cười nhạt chẳng để ý, vì dù làm gì đi nữa, với bà ấy tôi chẳng làm sai điều gì mà phải hổ thẹn. Tôi luôn niềm nở và chào hỏi rất lễ phép.

Ảnh minh họa

Ngày cưới, gia đình anh có đứng ra ngăn cản với lý do tôi làm công việc không tương xứng, nhưng vì anh luôn trấn an rằng, đó là việc cả 2 tự nguyện chọn lựa nên không phải xấu hổ. Tôi nghĩ bụng: “Mình cũng ăn học đoàng hoàng, là người tử tế, còn chẳng phải tù tội như ai kia thì sao phải thấy xấu hổ về việc làm công nhân”.

Lấy nhau về, tôi càng ngày càng thấm rằng lựa chọn của mình thật sai trái. Phải nghỉ ở nhà chăm con, mình chồng đi làm nuôi cả gia đình rồi còn quan hệ nội ngoại. Cuộc sống đã ngột ngạt, mẹ chồng và gia đình bên chồng càng gay gắt hơn bởi việc tôi “chỉ” ở nhà ôm con mà chẳng làm gì hết.

Nuôi con thời nay đâu có dễ dàng gì, từ việc sinh nở đến dinh dưỡng, cách giáo dục và cách dạy con bảo vệ bản thân trước cái xã hội đầy hiểm nguy này. Ở nhà nuôi con đâu phải ai cũng đều làm được.

- Cái loại nhà quê lại còn làm công nhân mà đòi sống ở thành phố.

Bà bác bên nội nhà anh lườm nguýt mỗi lúc thấy tôi.

- Bọn nhà quê nó có biết làm mấy thứ này đâu mà sai nó, lại hỏng việc ra.

Những lần khác thì chen vào khi ai đó nhờ tôi làm việc gì. Tôi chỉ biết nuốt uất hận trong lòng, không dám than trách với bố mẹ đẻ vì chính tôi đã gạt đi lời khuyên của họ trước đây.

Ngày giỗ bố chồng tôi, trước đó cả nhà đã thống nhất năm nay chỉ tổ chức đơn giản nên không cần chuẩn bị nhiều. cho đến buổi tối trước ngày giỗ, mẹ chồng gọi điện thông báo rằng chuẩn bị để mai làm 5 mâm cơm mời khách: “Mẹ bảo gấp thế thì để mẹ chuẩn bị, thiếu gì mình bổ xung thêm sau”, chồng tôi dặn.

Sáng tôi dậy từ sớm dọn dẹp nhà cửa, gọi điện bảo mẹ chồng mang đồ về sớm để tôi làm chứ tôi bận con nhỏ ăn uống thuốc thang chưa chuẩn bị được gì, chồng tôi thì làm đêm chưa về. Đang ngồi cho con ăn sáng, mẹ chồng tôi hùng hổ dưới nhà:

- Mấy giờ rồi mà còn rúc đầu trên đấy, không xuống mà dọn dẹp nấu nướng đi, hay để mẹ chồng phải làm hết. Cảm thấy ở được cái nhà này thì ở, không thì cút ra ngoài mà ở cũng được.

- Con đang cho cháu ăn dở, đợi cháu ăn xong con xuống làm.

- Không ăn uống gì hết, bế nó xuống đây.

Bà lồng lộn lên phòng bế phắt thằng cu con mới 9 tháng tuổi còn đang ăn dở bát bột xuống nhà, cho lên xe máy không mặc thêm quần áo mũ khăn gì đưa sang nhà họ hàng gần đó gửi để tôi có toàn thời gian làm việc mặc tôi nài nỉ mặc thêm đồ cho con.

Quá tức giận, con tôi nó tội tình gì mà bà ta lại ác đến vậy. Tôi vác cái mặt giận giữ để làm việc, tuyệt nhiên không nói chuyện với bất cứ ai.

- Con này câm à, thấy các bà các bác đến mà không mở mồm ra chào hỏi ?

- Cháu chào rồi.

- Cô làm gì tôi cũng thấy không ưng, chả xứng làm con dâu nhà này.

Không thể nín nhịn thêm giây phút nào nữa, đang chặt xương, tôi đâm phập con dao lên thớt. Mọi người xúm lại mắt tròn mắt dẹt:

- Mẹ nói con không xứng là không xứng điều gì, không xứng với ai? Với chồng con, con phải là người xứng đáng thì con trai mẹ mới nhất mực lấy về làm vợ. Còn với mẹ, con đã không thèm so sánh để ý thì thôi. Con không phạm pháp, không tù tội, không ngoại tình, yêu thương chồng con thế đã là quá tốt so với mẹ rồi.

Nói rồi tôi lên phòng thu dọn đồ đạc, mẹ chồng và họ hàng bên nhà chồng mắt tròn mắt dẹt không nói thêm lời nào. Tôi sẽ đi, đi khỏi cái nơi địa ngục khốn khổ này. Thanh xuân của tôi vẫn còn cớ sao tôi lại phải chôn vùi trong đó.

Chúng tôi vẫn không ly hôn mà chồng tôi chuyển ra ngoài sống cùng vợ con. Tôi cũng xin được công việc cùng nghề tôi đã học để tiện đưa đón con đi học.

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep