Đa số mẹ chồng vốn không ưa gì nàng dâu thì ai cũng biết. Thế nhưng, có những bà mẹ chồng vì ghét con dâu mà làm ảnh hưởng cả tới cháu nội của mình thì thật đáng trách.
Tôi cưới chồng về rồi thực sự cảm thấy hối hận khi mình đã bỏ tuổi thanh xuân đẹp đẽ quá sớm. Ở cái tuổi 22, vừa bước chân ra trường còn chưa xin được việc làm, tôi đã vội vàng lên xe hoa với Long.
Tôi công nhận mình còn trẻ người non dạ, không khéo ăn khéo nói nên không được lòng mọi người, đặc biệt là mẹ chồng.
Tôi là gái tỉnh lẻ, lên thành phố lấy chồng tôi đã được mẹ dặn dò là dù có chuyện gì xảy ra cũng phải nhường nhịn, cam chịu. Vì thế, tôi đã cố gắng rất nhiều.
Khi về nhà chồng, chồng nói tôi chưa tìm được việc thì thôi ở nhà nội trợ luôn, không cần đi làm nữa. Tôi đồng ý với ý kiến đó, nhất là mới vài tháng sau tôi đã mang thai.
Khi tôi có bầu, cơ thể lúc nào cũng yếu đuối, mệt mỏi. Tôi cả ngày thèm ngủ cứ hễ ngả lưng là ngủ thiếp đi. Nhưng rồi, mẹ chồng tôi luôn hậm hực vì điều đó.
Một hôm, tôi đang ngủ thì nghe tiếng đập ầm ầm bên dưới khiến tôi giật mình tỉnh dậy. Khi tôi bước ra khỏi phòng, thấy mẹ chồng đang lau nhà, vừa ngó thấy tôi bà lia chổi mạnh hơn rồi hậm hực nói:

Ảnh minh họa
-Có con dâu mà như có thêm bà chủ, khổ cái thân già này suốt ngày phục vụ không khác gì ô sin. Tôi vội vàng bảo mẹ:
-Mẹ ơi, mẹ cứ để đó lát con làm cho, với lại nhà có bẩn lắm đâu mà mẹ ngày nào cũng lau thế ạ?? Mới nói có thế mà mẹ chồng sửng cò với tôi:
-Chờ chị thì đến bao giờ, chúng tôi ở thành phố sống sạch sẽ nó quen rồi, không như người ở quê, sống chung với lợn gà, đất cát được.
Tôi sững người nhưng không cầm nổi cây chổi vì người cứ uể oải, mẹ chồng lườm ngang nguýt dọc:
-Chị cứ làm như mình chị mang thai ấy nhỉ, người ta đẻ chục đứa con có thấy phải ngủ cả ngày như chị đâu. Chị nên biết thân phận mình là kẻ không công ăn việc làm, ăn bám vào nhà chồng thì mấy cái việc cỏn con trong nhà cũng nên tự giác chứ.
-Mẹ…con… con xin lỗi ạ.
Sợ mẹ chồng chửi mắng, tôi đành xin lỗi bà trước. Những ngày sau đó, tôi có nói với chồng thuê ô sin nhưng anh sợ mẹ mắng nên không dám thuê. Chồng nói tôi cố gắng nghe lời mẹ, chứ anh không giúp được gì.
Suốt những ngày tôi mang bầu, hôm nào chồng ăn cơm ở nhà thì còn được miếng ngon, hôm nào chồng đi nhậu, đi công tác chỉ có 2 mẹ con ăn cơm thì hầu như mẹ chồng đều cho ăn cơm thừa canh cặn.
Tôi stress nặng vì mẹ chồng nên mang thai đến tháng cuối mới tăng có 7 cân
Tới ngày tôi sinh con, bị đẻ khó, mẹ chồng nói to:
-Cố mà rặn đi.
Bác sĩ nói:
-Nên thực hiện mổ lấy đứa con ran gay vì người mẹ sức khỏe yếu và có dấu hiệu đẻ khó. Chồng tôi gật đầu:
-Vâng, bác sĩ mổ hộ tôi. Mẹ chồng cản ngay:
-Mổ miếc gì, đẻ thường tốt hơn chứ, lại tiết kiệm hơn nữa. Anh có bao nhiêu tiền mà đòi mổ?? Mổ ở bệnh viện này tốn vài chục triệu chứ chả đùa đâu.
Chồng tôi vốn là người núp váy mẹ, mẹ nói gì anh đều nghe theo răm rắp. Vì thế, lại lần nữa anh cúi đầu. Bác sĩ đắn đo:
-Chúng tôi tôn trọng quyết định của gia đình nhưng trường hợp này tôi khuyên nên mổ ngay nếu không sẽ nguy hiểm tới tính mạng mẹ hoặc bé. Tôi ở trong phòng sinh, đang đau như chết đi sống lại. Nhưng đến giờ, vì đứa con trong bụng, tôi không thể làm ngơ được nữa. Tôi bèn cắn răng nói: -Mổ, đưa giấy đây, tôi tự ký, tôi sẽ mổ
. Mẹ chồng vẫn không tha:
-Chị tự quyết được chắc?? Chị dám vượt mặt chồng à??
Tôi ôm bụng:
-Mẹ, mẹ không nghe bác sĩ nói…có thể con sẽ chết…hoặc đứa con trong bụng này..nó là cháu nội mẹ mà mẹ, mẹ không yêu con dâu…thì cũng phải thương cháu nội mình chứ…Mẹ muốn nó có mệnh hệ gì sao??
Tôi nói xong, giật lấy tờ cam kết bác sĩ đang cầm và tự mình ký vào. Đến lúc đó, mẹ chồng tôi mới đứng đờ đẫn người, mặc dù vẫn còn hậm hực nhưng có vẻ như bà không gay gắt nữa.
May mắn khi đó, tôi còn đủ tỉnh táo để quyết định, nếu không thì hậu quả không biết sẽ khôn lường tới thế nào.
St