Anh là trai Hà Nội, nói thích tôi từ cái nhìn đầu tiên nên quyết theo đuổi tới cùng. Vốn là người trọng gia đình nên lúc đó tôi băn khoăn mãi giữa việc đi và ở lại. Rồi cuối cùng tôi lựa chọn tình yêu nhờ sự kiên trì của Nam.
Dù mẹ chồng hay mỉa mai con dâu quê mùa, nhưng tôi vốn khéo léo lại được Nam cưng chiều hết mực nên bà cũng tạm chấp nhận dù trong lòng không mấy vui.
Thế nhưng sống với nhau rồi mới thấu, hóa ra Nam lại là chàng trai bám váy mẹ. Cứ hở ra lại là mẹ, mẹ. Một câu mẹ anh, hai câu cũng mẹ anh. Đi ra ngoài thì vợ là nhất, chứ cứ về đến nhà thì chỉ có mẹ.
Nhiều lần tôi cố tình hờn dỗi nhưng Nam dẻo mỏ lắm, anh nịnh nọt mấy hồi là lại bỏ qua hết:
Ảnh minh họa
- Em ngốc lắm. Mình sống chung thì cứ nịnh mẹ vậy cho em dễ sống. Còn khi ra ở riêng, em muốn sao anh cũng chiều.
- Gớm chứ không phải anh sợ mẹ à.
- Mẹ anh mà việc gì phải sợ. Anh làm thế là cho em cả thôi, chả biết gì.
Dù không mấy vui nhưng tôi chỉ giữ trong lòng, cố nhịn để cho thuận hòa cửa nhà. Hôm rồi, ở quê có đám giỗ, tôi bảo cả chồng về nhưng bà không cho.
- Mấy bữa nay mẹ đau lưng, nhức đầu quá. Chắc trở trời, bệnh tiền đình lại tái phát. Thằng Nam ở nhà đưa mẹ đi khám rồi lấy thuốc. Còn cái Phương cho nó về quê ngoại chơi tới bao giờ lên thì lên.
Mặc dù được hôm mẹ chồng "dễ tính", cho đi tới bao giờ về thì về nhưng tôi cười không nổi. Tôi biết mẹ chồng mỉa mai con dâu đi chơi mà như đuổi khéo, nhưng biết phải làm sao. Hơn nữa cưới nhau đã lâu rồi mới có dịp về thăm quê vợ, mà Nam lại cũng chẳng mở miệng từ chối mẹ chồng lấy một lời. Mẹ bảo ở nhà cũng ở luôn, thế mới ức.
Tôi hậm hực, lườm chồng một cái rồi quay ngoắt đi thu dọn đồ về quê. Ở nhà hai ngày, mẹ chuẩn bị cho bao nhiêu là đồ để tôi xách lên Hà Nội. Lại có cân thịt trâu sấy đặc sản, bà phải để trong ngăn đá cho cô con gái mang đi.
Nhìn dáng mẹ gầy gò cứ tất bật chuẩn bị đồ mà tôi thương mẹ quá. Phận gái đi lấy chồng xa, chẳng mấy khi về nhà, về cũng chẳng mua được gì cho mẹ mà chỉ đẽo mang đi đúng là áy náy kinh khủng.
Lần nào về cũng thế, tôi lỉnh kỉnh những đồ là đồ: nào rau sạch, nào gà ta, nào thịt trâu, nào lạc, đỗ… Tôi khệ nệ leo lên xe, tới Hà nội, gọi chồng thì anh không bắt máy. Gọi tới cuộc thứ 3 mới nghe nhưng anh thì thầm bảo:
- Đang ngủ, em có chuyện gì không?
Tôi nghe mà phát bực tự gọi taxi về. Vào nhà tôi xếp đồ ăn vào trong tủ lạnh rồi lên phòng nghỉ. Thấy chồng nằm ngủ trương lên mà phát bực. Tận chiều tôi mới xuống dưới nhà thì đã thấy mẹ chồng đang lúi húi làm gì đó ở tủ lạnh.
- Sao tự dưng cái tủ lại đầy ự thế này. Nhét gì mà nhét lắm thế, không đóng nổi cánh cửa, tốn điện.
Bà vừa lầm bầm 1 mình rồi nhấc từng món ra xem xét, lật trái, lật phải rồi mới thả vào lại. Tới khi mở ngăn đá, bà thấy miếng thịt trâu sấy, không nói không rằng, bà ném ngay xuống đất rồi phủi tay như sợ bẩn lắm.
- Ơ. Đó là thịt trâu sấy mẹ con gửi biếu nhà mình mà.
- Trâu cái gì mà trâu. Toàn trâu chết chứ sạch sẽ gì thứ này. Nhìn đã biết đồ ôi thiu rồi, thằng Nam mang cho con béc-giê đi.
Nam từ trên nhà sợ hãi chẳng dám xuống, mẹ chồng lại gọi với lên:
- Còn đứng đấy làm gì. Mày mang cái này quẳng ra kia cho mẹ. Mà thôi, sợ chó ăn vào lại bệnh. Đã đem biếu thì biếu thứ đắt vào ăn cho sang mồm, đem về của ôi này làm gì chứ.
Mẹ chồng mỉa mai con dâu quá đáng, ức quá tôi bèn nói lại:
- Nó ôi nhưng còn chất gấp 5 lần thịt bò bệnh mẹ mua ở đây đấy. Dù sao cũng là tấm lòng của bố mẹ con. Mẹ không thích có thể không ăn nhưng đừng xúc phạm như thế.
Nam im lặng chẳng dám nói nửa lời bênh vực tôi trước mặt mẹ chồng. Xả xong tôi uất ức ôm mặt rồi chạy lên phòng khóc nức nở.
Gia đình, công việc, thu nhập của tôi có tới nỗi nào đâu? Ra ngoài cũng được tôn trọng mà về gia đình này lại phải ngậm đắng nuốt cay, để họ coi thường như thế này.
Càng nghĩ càng thấy tủi thân rồi nước mắt tuôn như mưa, tôi quyết định sẽ ra ngoài thuê nhà ở. Nam không đồng ý đi theo thì tôi cho anh ta ở lại bám váy mẹ luôn, còn mình sẽ về với rừng núi với bố mẹ. Ở đó ít ra còn được yêu thương, tôn trọng chứ không bị coi rẻ như chốn thành thị này.
St