Thật sự mà nói thì thức dậy được vào giờ đó là cả một sự cố gắng không hề nhỏ. Công việc của tôi thuộc mảng báo chí, thường phải trực tin tức nóng thường xuyên để lên bài nên hay ngủ rất muộn. Chính vì vậy sáng nào tôi cũng lờ đờ, mệt mỏi vì thiếu ngủ.
Mẹ chồng tôi hình như không nhìn ra được điều đó, hoặc giả thấy nhưng lờ tịt đi. Không ít lần, bà cằn nhằn con dâu:
- Lần sau dậy sớm hơn đi, phụ nữ đã làm vợ rồi dậy muộn người ta cười cho. Ngày xưa tôi còn dậy từ tờ mờ sáng ấy chứ. Dậy mà lau dọn qua nhà cửa rồi hãy đi làm…
Thú thực nghe mẹ chồng ghê gớm nói như vậy, tôi bực mình vô cùng. Tôi đi làm về đã mệt mỏi rồi, vậy mà đến chút ít thời gian nghỉ ngơi buổi sáng cũng không có nữa. Dù sao tôi cũng là con dâu chứ đâu phải con ở mà ngày nào cũng phải cun cút từ sớm, trong khi mọi người đều đang say giấc nồng như thế?
Đồ ăn sáng thì hầu hết tôi đều đã chuẩn bị trước từ tối rồi, nên hôm sau chỉ việc đun lại hoặc nấu thêm một ít chứ đâu có mất nhiều thời gian.
Ngay sáng hôm trước, cũng bởi mệt quá nên tôi đi trên đường, còn tí bị xe đâm. Lúc đến công ty, tôi còn phải chui vào nhà wc để ngủ lén ít phút cho tỉnh táo lại!
Hôm nay lúc đi làm về, vừa dắt xe máy vào sân, còn đang thở hồng hộc vì mệt thì mẹ chồng tôi đã từ trong nhà đi ra ngó. Chẳng hỏi thăm được con dâu câu nào về công việc, sức khỏe, bà hắng giọng:
Ảnh minh họa
- Lát vào tôi bảo cái này.
Ngồi xuống ghế, mẹ chồng tôi vắt chân, đặt 2 tay lên đùi nghiêm nghị:
- Từ ngày mai chị nên dậy sớm đi một tí. Chứ cứ dậy muộn rồi cắp cặp đi làm như này tôi không vừa ý đâu, ít nhất cũng phải quét dọn, lau quà nhà cửa một lượt đi chứ.
Nghĩ đến mẹ chồng đã về hưu, cả ngày rảnh rỗi mà cũng không phụ giúp gì con dâu việc nhà. Mà bà cứ kiếm chuyện để hành, lòng tôi đột nhiên bừng bừng lửa giận. Thế nhưng lúc ấy, tôi lại không cãi gì, khẽ gật đầu với bà:
- Dạ vâng, từ mai con sẽ dậy sớm hơn ạ!
Sáng hôm sau, 4 giờ tôi đã dậy. Nếu mọi hôm tôi đều sinh hoạt trong im lặng, cố gắng nhẹ nhàng hết mức để tránh gây tiếng ồn thì hôm nay ngược lại. Tôi mở nhạc to hết cỡ, cố tình để bát đĩa kêu loảng xoảng.
Không chỉ vậy, mới 4 rưỡi nhưng tôi đã gõ cửa phòng mẹ chồng rồi hỏi bà nay muốn ăn gì, cái này cái nọ để ở đâu. Khỏi phải nói cũng biết sắc mặt bà mẹ chồng ghê gớm đen xì lại như thế nào. Đang ngủ ngon mà cứ bị làm phiền như thế thì ai chả tức!
Tình trạng đó kéo dài được 4 hôm thì mẹ chồng tôi không chịu nổi nữa. Bị mất giấc ngủ, 2 quầng mắt bà thâm tím lại như bị người ta đấm. Tôi nhìn thấy thì hả hê vô cùng:
- Phải thế thì mẹ mới biết con khổ sở thế nào!
Tối hôm đó, lúc đang ăn cơm, mẹ chồng tôi đột nhiên bảo:
- Từ mai chị đừng có dậy sớm nữa, cứ dậy như trước là được rồi.
- Nhưng con còn phải dọn dẹp nhà cửa nữa mà mẹ. - Tôi giả vờ bối rối.
- Thôi khỏi, chị phá nhà chứ dọn nhà cái gì. Từ mai tranh thủ làm lúc tối đi, chứ đừng làm buổi sáng nữa!
Tôi bề ngoài giữ gương mặt nghiêm túc “vâng dạ” bà mẹ chồng ghê gớm nhưng trong lòng thì như đang nhảy múa, hân hoan. Thật không ngờ cái mưu kế đơn giản kia lại thành công đến thế…