Hân mừng vì được gả vào gia đình điều kiện, bố mẹ chồng tâm lý và chồng thì yêu thương.
Thế nhưng, cuộc sống hôn nhân mới chỉ bắt đầu. Dù không phải sống chung nhưng mỗi cuối tuần 2 vợ chồng vẫn phải về nhà bố mẹ cùng nấu nướng và ăn uống với ông bà.
Mẹ chồng Hân cái gì cũng biết làm, bà đảm đang và cẩn thận. Mỗi bữa ăn bà chuẩn bị cả buổi, từ việc đi chợ lựa đồ, chuẩn bị, rồi nấu nướng. Các bữa ăn dù chỉ cho 3 - 4 người nhưng bà làm 5 đến 7 món như cỗ vậy.
Nên bình thường, cô và chồng sẽ chạy loăng quăng phụ bà việc vặt này kia, còn bà sẽ là người nấu chính nên cũng nhàn. Hôm đó, mẹ mua một bó đậu đũa dài, gọi Hân và chồng xuống nhặt đỗ xào thịt.
Ảnh minh họa
Cô nhìn bó đậu đũa, liền bảo chồng:
- Chồng xê ra để em làm một mình cũng được, chỉ chớp mắt là xong ý mà.
- Được không đấy?
- Chuyện nhỏ như con thỏ. Cứ để em.
Hân cầm dao, lanh lẹ cắt từng khúc đều nhau rồi bỏ vào rổ, mang đi rửa thì mẹ chồng quay sang trợn ngược mắt nhìn. Bà lắp bắp mãi mới lên lời:
- Con, con làm kiểu gì thế này?
Hân tưởng mẹ chồng hỏi nên vô tư, cười đáp:
- Con cắt đỗ đó mẹ, đều tăm tắp luôn ạ.
Thấy thái độ đó của mẹ chồng khó hiểu, cô ngờ ngợ đậu đũa thì dùng dao cắt khúc vừa ăn, vừa đều, vừa đẹp, vậy bà còn không hài lòng sao?
Bà lập tức nổi giận, tắt bếp rồi đứng mắng cô một hồi:
- Con không biết nội trợ, nấu nướng gì à? Đến bó đậu đũa sai làm cũng không nên hồn thì làm ăn được cái gì nữa? Ôi giời ôi khổ thân con trai tôi, bảo sao nó ngày càng gầy gò thế này thì ra vợ nó có biết nấu nướng gì đâu. Không ai chăm con tôi nên ra nông nỗi này đây!
Bà than vãn, nhiếc móc như thể cô hành hạ con trai của bà vậy. Hân ức lắm chứ, chỉ vì bó đậu đũa mà bà nói cô không ra gì.
Bà càng mắng, Hân càng thấy bực bội. Vốn dĩ, cô cũng nghĩ bà tư tưởng thoáng, không ngờ cũng lạc hậu như vậy. Thời buổi hiện đại, trai gái bình đẳng thì con trai bà cũng phải làm việc cùng cô chứ. Hân nấu cơm thì anh cũng phải nấu canh, không có chuyện mình cô phục vụ chồng đâu.
Tuy nhiên, cô đủ thông minh để không nói những điều đó trước mặt bà, Hân chỉ im im vâng dạ rồi xin lỗi và cũng bỏ ngoài tai mọi điều bà nói. Nhưng trong thâm tâm, cô không còn yêu quý bà như những ngày đầu tiên.
Và thậm tệ hơn, cũng chính từ bữa ăn đó, mẹ chồng tỏ ra không ưa cô ra mặt. Bà còn nói trước mặt cả nhà:
- Con gái con đứa đi làm dâu nhà người ta rồi vẫn chẳng biết nấu nướng gì thì chăm sóc chồng con làm sao? Con liệu liệu mà học nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa đi không thì hai đứa về đây sống chung, giao thằng Duy vào tay con đúng là sai lầm.
- Con thấy hôm đấy cả nhà vẫn ăn hết sạch đó thôi. Nhặt kiểu gì chẳng được, quan trọng là khẩu vị ngon thôi mà mẹ.
Mẹ chồng nghe Hân nói thế im lặng không nói gì thêm. Bình thường, khi 2 vợ chồng sang làm cơm thì cả nhà cùng xúm vào làm rồi trò chuyện vui vẻ. Từ sau hôm phát hiện ra cô nấu ăn tệ bà bắt chồng lên nhà, để mình cô phụ dưới bếp cho bà dễ bề dạy bảo.
Càng ngày bà càng để ý và soi xét Hân nhiều hơn. Cô rất sợ mỗi ngày cuối tuần phải sang nhà bố mẹ chồng. Thậm chí, có khi tối trong tuần bà cũng gọi sang nhà. Cứ thế này, Hân sẽ áp lực mà stress mất thôi.
St