Trái ngược với hoàn cảnh của tôi, gia đình nhà chồng rất giàu có, bố anh đã mất nhưng để lại nhiều tài sản. Còn mẹ chồng trước kia cũng là giảng viên một trường Đại học danh giá. Chính vì sự chênh lệch quá lớn nên bà ghét tôi ra mặt, kiên quyết không chấp nhận đứa con dâu như tôi.
Còn nhớ ngày ăn hỏi, bà thậm chí còn cáo ốm đau rồi không đến. Hôm đó cũng là 2 người bác bên họ nhà chồng dẫn đầu đoàn bê tráp đến nhà gái. Bố mẹ tôi thấy người ta khinh con mình thì buồn tủi lắm, cứ khóc lóc, tự trách bản thân mình…
Ảnh minh họa
Ngày về làm dâu, mẹ chồng coi con dâu như ‘người dưng nước lã’ vậy. Tôi làm bất cứ cái gì bà đều thấy ngứa mắt, không vừa lòng. Mọi việc trong nhà, tôi đều phải nghe lời bà tuyệt đối, nếu dám có ý kiến phản đối là lập tức bị vu cho cái tội hỗn hào, gia đình không biết dạy bảo.
Không ít lần, tôi nghe lén thấy mẹ chồng xui con trai bỏ vợ. Chồng tôi đương nhiên không làm theo nhưng suốt ngày cứ phải đứng giữa 2 người phụ nữ khiến anh cũng mệt mỏi, âu sầu ra mặt…
Thế rồi đúng một cái, biến cố xảy đến với gia đình chúng tôi. Mẹ chồng hôm đấy không biết làm sao mà lên cơn đột quỵ, hậu quả bị liệt nửa người. Từ một người phụ nữ trung niên nhanh nhẹn, phơi phới yêu đời, bà giờ nằm một chỗ, nước mắt cứ chảy ròng ròng.
Nhìn tình cảnh đấy, những oán hận trước đây của tôi với bà bỗng tan biến hết. Tôi cứ thế bật khóc như một đứa trẻ.
Lúc đầu, vợ chồng tôi thuê người đến chăm sóc mẹ khi cả hai đi vắng. Thế nhưng sau đó, tôi phát hiện ra người này làm rất cẩu thả, nhiều hôm người ngợm mẹ chồng vẫn bẩn nguyên. Tôi biết ngay chị ta chỉ thay quần áo ngoài chứ không lau qua.
Bực mình, tôi lắp camera theo dõi và phát hiện đúng là thế thật. Sau một đêm suy nghĩ, tôi bàn với chồng sẽ không thuê ai nữa mà đích thân mình ở nhà chăm bà. Chồng tôi nghe vợ nói thì ngỡ ngàng lắm, một hồi lâu thì nhẹ nhàng nói cám ơn.
Tôi nhận cộng tác viết bài cho tờ báo, vừa có thêm thu nhập cho bản thân, vừa tiện làm ở nhà để chăm mẹ chồng. Suốt 2 năm liền, tôi không nề hà việc tắm rửa, đổ bô cho bà. Lúc ấy, tình cảm tôi dành cho mẹ chồng cũng giống như mẹ đẻ chứ không còn là ‘người dưng nước lã’ sống chung nhà nữa.
Hàng ngày, tôi bón thuốc, xoa bóp chân tay, giúp bà tập các bài vật lý trị liệu. Lúc mẹ chồng có thể cảm nhận một chút ở phần chân, tôi vui như chính mình sắp khỏi bệnh. Thế rồi sau thời gian ròng rã, bà cuối cùng có thể chập chững bước được vài bước, miệng cũng không ú ớ mà lắp bắp được vài tiếng. Hôm vừa rồi, mẹ chồng tôi còn tự xúc được thìa cơm đưa vào miệng.
Chiều nay, sau khi pha chậu nước ấm, tôi bưng lên định lau mặt cho bà. Lúc giơ khăn mặt lên, tôi hốt hoảng thấy từ khóe mắt mẹ chồng rỉ ra 2 dòng nước mắt, cơ mặt thì nhăn nhúm lại. Thế rồi bà cất tiếng lắp bắp run run:
- Cám… ơn… con. May… có… dâu… như… con…
Suốt 3 năm làm dâu, đây là câu nói ngọt ngào, tình cảm nhất mẹ chồng dành cho tôi. Không còn coi tôi như người dưng nước lã nữa, mẹ chồng đã thực sự ghi nhận tấm lòng chân thành của con dâu suốt thời gian qua.
Gật đầu với bà, tôi nghẹn ngào không nói được câu gì, nước mắt cứ thể chảy ướt đầm hai gò má. Bao năm trồng cây, cuối cùng cây cũng cho trái ngọt…