- Em ơi, trước giờ anh vẫn dối em một chuyện, thực ra nhà anh rất giàu. Anh chưa nói chuyện này được với em nên chưa dám đưa em về ra mắt gia đình.
- Thế sao anh lại giấu em chuyện nhà anh giàu?
- Tại anh sợ em không yêu anh chứ sao? Em lúc nào cũng kể rằng mình xuất thân từ gia đình nghèo khó còn gì, em bảo rằng em không hợp với nhà giàu.
- Nếu yêu thương em nghiêm túc thì đưa em về ra mắt gia đình anh đi.
- Ừ, được rồi, để anh bàn với bố mẹ ngày giờ rồi đưa em về nhà nhé!
3 tuần sau, Tú sắp xếp rồi đưa tôi về ra mắt bố mẹ. Hôm đó bố anh có việc đi công tác đột xuất nên chỉ có mẹ anh ở nhà. Tú bảo tôi mua một giỏ hoa quả đến rồi giới thiệu với mẹ. Phải nói là nhà anh rất giàu, căn biệt thự to đùng với khoảng sân vườn rộng và đẹp. Tôi hơi bất ngờ vì không nghĩ rằng gia đình của Tú lại giàu có đến mức này. Nhưng rồi tôi vẫn cố lấy lại sự điềm tĩnh rồi bước vào trong. Mẹ Tú đưa tôi đi tham quan ngôi nhà rồi bảo con trai:

Ảnh minh họa
- Để mẹ dẫn bạn gái con đi xem nhà, con chạy ra siêu thị mua cho mẹ mấy thứ về làm cơm đi.
- Vâng ạ.
Tú thấy mẹ đối xử tốt với tôi thì vui lắm. Anh cũng muốn lánh đi một lúc để cho tôi có thời gian trò chuyện với mẹ. Tú lái xe đi còn với lại dặn dò:
- Em ở nhà với mẹ, anh đi đây một chút thôi.
Khi Tú vừa khuất sau cánh cổng, mẹ anh đã quay sang bảo với tôi:
- Thế gia cảnh nhà cháu thế nào?
- Dạ bố mẹ cháu làm tư nhân, cháu có một chị gái ạ.
- Nhìn là biết nhà cháu không có điều kiện rồi.
- Dạ! Sao bác nói thế ạ?
- Cháu nhìn lại mình đi. Lương thấp, chân ngắn, không có cửa về làm dâu nhà này đâu. Hơn nữa, cháu tầm thường như vậy chắc cũng không đủ tự tin để sống trong căn biệt thự này đâu nhỉ? Đúng là đứa nhà quê tham vọng.
Tôi nhìn bà mẹ chồng tương lai, mặt bắt đầu bốc hỏa:
- Vâng ạ, nhà quê như cháu lại có biệt thự trăm tỉ đấy ạ.
Mẹ Tú chưa kịp hoàn hồn thì tôi nói tiếp:
- Cháu không thích phô trương bác ạ, bố mẹ cháu dạy cháu nên khiêm tốn, với cả nhà cửa, xe cộ đâu phải là thứ duy nhất để đánh giá hết bản chất của một con người đâu ạ.
- Thế bố mẹ cháu làm gì?
- Bố mẹ cháu kinh doanh bất động sản ạ. Mấy khách sạn lớn ở thành phố này đều là của bố mẹ cháu hết đấy ạ. Bố cháu họ Trịnh.
Mẹ Tú có vẻ ngớ người trước câu trả lời của tôi. Bà cũng trong giới làm ăn nên biết người nhà họ Trịnh giàu có thế nào. Đúng lúc đó thì Tú về, bà không hỏi thêm gì nữa.
Bữa ăn hôm đó, bà gắp thức ăn đầy bát cho tôi. Tú ngạc nhiên vô cùng, bình thường nghe mình yêu gái nghèo là mẹ anh phản đối dữ lắm, thế mà giờ bà lại thay đổi thái độ. Tối hôm đó khi tôi đã về rồi, Tú kể lại rằng mẹ anh bảo anh phải nhanh chóng xin cưới hỏi tôi, mẹ còn khen tôi hết lời.