Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Nhìn bát cơm ở cữ của con dâu, mẹ chồng liền cầm gậy phang con trai mắng: ’Vợ mày chứ không phải ô sin mà ăn toàn cơm thừa canh cặn thế kia’

KENHPHUNU.COM  | 11:00 , 23/01/2018
Nhìn bát cơm ở cữ của con dâu, mẹ chồng liền cầm gậy phang con trai mắng: ’Vợ mày chứ không phải ô sin mà ăn toàn cơm thừa canh cặn thế kia’

Nghĩ lại, tôi thấy cuộc đời mình thật may mắn, nhờ có mẹ chồng mà chồng tôi mới chịu thay đổi. Nếu không có bà thì đến giờ có khi tôi vẫn còn nôn ọe bên mâm cơm ở cữ kinh hồn và ông chồng vô tâm rồi.

- Bao nhiêu trai thành phố sao con không yêu lại đi chọn cái thằng quê mùa ấy?

- Con yêu anh ấy một năm rồi, làm sao nói bỏ là bỏ được ạ.

- Mẹ nhìn cái tướng nó là mẹ biết không phải người chồng tốt đâu, kiểu gì cũng nóng tính, vũ phu, gia trưởng, sống với nó chỉ có nước khổ cả đời thôi con ạ.

Bất chấp bị gia đình phản đối, tôi vẫn quyết lấy anh bằng được. Quê anh cách xa hơn 100km, gia đình lại không có điều kiện mà bản thân anh mới đi làm được vài năm, vẫn là nhân viên quèn nên kinh tết rất khó khăn. Vì bố mẹ tôi không thuận anh nên ông bà giận, không giúp đỡ gì, hai đứa đành đi thuê cái căn nhà nhỏ để làm chỗ chui ra chui vào.

Lúc trước yêu nhau, đi ăn, đi chơi ở đâu tôi đều sòng phẳng, chia đôi tiền nhưng đến bây giờ khi đã thành vợ thành chồng anh vẫn còn giữ thói quen đó. Có lúc anh còn chìa tay, đòi thẳng thừng khiến tôi ngán ngẩm chẳng biết nói gì. Càng sống lâu, tôi lại càng biết chồng mình là người đo lọ nước mắm, bán củ dưa hành, chi ly từng đồng một.

Ảnh minh họa

Bao nhiêu lương làm ra, anh cứ ôm khư khư rồi bảo:

- Anh sẽ lo tiền mua nhà nên lương của em phải lấy ra để lo mọi chi phí đấy.

Rồi sau đám cưới 5 tháng, vì lỡ kế hoạch nên tôi mang bầu. Từ lúc ấy thì mọi bi kịch trong cuộc đời tôi mới thực sự bắt đầu. Đang quen sống sung sướng, không phải lo tiền bạc nhưng bây giờ, trước khi mua cái gì tôi đều phải suy đi, nghĩ lại cả mấy ngày liền. Lúc gần sinh, tôi phải nghỉ làm nên anh càng mặt nặng mày nhẹ hơn rồi kiếm cớ gây sự.

Sau ngày sinh khoảng một tuần, bố chồng tôi ở quê bị ốm nặng nên mẹ chồng đành về để chăm ông. Người ta thì được ở cữ một tháng, kiêng nước, kiêng gió đủ kiểu nhưng tôi từ khi mẹ chồng về là phải tự ngồi dậy mà chăm con, có khi thằng bé quấy khóc cả đêm chồng cũng không hỏi được một tiếng. Có chăng may lắm là anh nấu cho được bữa cơm nhưng cũng chẳng tử tế gì, khi thì bát cơm với quả trứng luộc, khi thì đĩa thịt gà rang đi rang lại mấy ngày liền, sắp mốc lên cả rồi.

Cách đây ít lâu, mẹ chồng tôi gọi điện lên báo bố chồng đã khỏe lại nên bà lên chăm cháu giúp. 10h trưa hôm đó, lúc tôi vừa chuẩn bị ngồi vào mâm cơm thì thấy mẹ chồng tay xách nách mang bước vào, nào là gà, nào là rau, trứng.

Lúc bà vào nhà còn vui vẻ, hồ hởi lắm nhưng rồi khi bà vừa lật cái lồng bàn lên thì vớ ngay cái chổi ở góc nhà phang tới tấp vào người chồng tôi. Vì bất ngờ quá nên anh không kịp phản ứng, bị mẹ đánh đau, chỉ biết nhăn nhó mặt mày:

- Mày nhìn lại cái mâm cơm ở cữ của vợ đi, nó mới đẻ được 20 ngày mà cho ăn như thế à? Nó là vợ mày chứ có phải ô sin của cái nhà này đâu mà phải ăn cơm thừa, canh cạn hả?

Nhìn xuống tôi mới thấy vẫn là cái nồi thịt kho cách đây 2 ngày, đến cái mâm anh cũng úp đi úp lại từ ngày này qua ngày khác không chịu rửa. Lắm lúc vừa cho miếng cơm lên miệng mà tôi đã buồn nôn nhưng vẫn phải cố nhắm mắt nhắm mũi nuốt vào. Chả thế mà người tôi tóp tép lại chẳng khác gì con cá khô nên không có sữa cho con. Có khi nhìn con khóc ngằn ngặt vì đói mà rớm nước mắt.

Chồng tôi vẫn một mực gân cổ lên cãi:

- Con cho ăn như thế mẹ còn đòi hỏi gì thêm nữa? Không ăn được thì nhịn.

- Mày đi ra khỏi nhà này ngay, không chăm được vợ thì để tao đón mẹ con nó về quê.

- Mẹ quý con dâu còn hơn cả con trai à? Con mới là đứa mẹ đẻ ra đấy.

Chồng tôi tức quá bỏ đi luôn, lúc này mẹ chồng nắm lấy tay tôi mà ứa nước mắt:

- Mẹ xin lỗi con, bấy lâu nay mẹ cứ tưởng thằng Thành nó thương vợ lắm, hôm nào mẹ cũng gọi lên hỏi xem con có ăn uống được không, vậy mà không ngờ...

- Không sao đâu mẹ, con quen rồi.

- Không được, đàn bà mà để cho chồng đè đầu cưỡi cổ thì không bao giờ sung sướng được đâu. Thằng Thành mà giống bố nó được 5 phần thì có phải tốt không. Từ giờ mẹ sẽ ở đây luôn, xem nó dám làm gì con.

Nhờ có mẹ chồng ở lại chăm mà mới có một tuần, tôi béo trắng ra trông thấy và không còn bị thiếu sữa cho con bú nữa. Mấy lần tôi vô tình nhìn thấy mẹ chồng cứ ngồi nói chuyện gì đó với chồng nhưng tôi đứng xa nên không nghe rõ. Vừa mới ngày hôm qua, anh chủ động mua bánh sinh nhật về để tổ chức sinh nhật cho tôi và nói sẽ thay đổi, bỏ cái tính ki bo đi và quan tâm vợ con hơn.

Nghĩ lại, tôi thấy cuộc đời mình thật may mắn, nhờ có mẹ chồng mà chồng tôi mới chịu thay đổi. Nếu không có bà thì đến giờ có khi tôi vẫn còn nôn ọe bên mâm cơm ở cữ kinh hồn và ông chồng vô tâm rồi.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
  • tag
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep