Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Nửa đêm sang phòng osin cho ít tiền thì sốc nặng thấy mẹ chồng trao cho cô ta 1 tỷ dặn..

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 29/12/2016
Nửa đêm sang phòng osin cho ít tiền thì sốc nặng thấy mẹ chồng trao cho cô ta 1 tỷ dặn..

Dù biết mẹ anh phản đối kịch liệt chuyện kết hôn của hai đứa nhưng chúng tôi vẫn sống chết đến với nhau. Mẹ anh nói thân phận tôi thấp hèn, chẳng xứng đáng bước chân vào nhà anh.

Hoa Anh Đào

Đúng, tôi là một đứa trẻ bị bỏ rơi bởi một bà mẹ làm gái, bố tôi là ai, có lẽ đến chính mẹ tôi cũng không biết. Sinh tôi ra, mẹ đặt tôi ở cửa trại trẻ mồ côi rồi biến mất. Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày thiếu vắng hơi ấm gia đình, tình cảm của bố mẹ. Tôi thu mình, sống nội tâm và dồn hết tấm huyết của mình vào những trang giấy.

Ra trường, tôi làm trong một thư viện sách của một trường đại học và trong một lần đi đám cưới người bạn, tôi đã gặp được anh, định mệnh của cuộc đời mình. Anh xuất hiện hệt như mặt trời tỏa nắng khiến ối cô gái mê mệt, phát thương nhớ vì anh. Tự biết bản thân mình thế nào, tôi đâu dám mơ cao. Thế mà anh lại chủ động ngỏ lời yêu khiến tôi bất ngờ lắm. Sự chân thành của anh càng khiến tôi cảm động. Và cũng chính vì tình yêu ấy của anh mà tôi mới có đủ sức mạnh vượt qua tất cả để đến với anh.

Chúng tôi sau khi kết hôn thì sống cùng với bố mẹ chồng. Hàng ngày, tôi cố gắng dậy sớm làm hết việc nhà, nấu bữa sáng trước khi đi làm. Trưa tranh thủ ít giờ nghỉ trưa về cơm nước cho bố mẹ chồng rồi mới quay lại thư viện. Chiều tối mọi người rủ nhau đi ăn uống thì tôi lại tất tả tạt nhanh ra chợ mua đồ về nấu bữa tối. Tôi cũng không phải quá vụng về vậy mà chuyện gì tôi làm, mẹ chồng cũng không hài lòng. Dù cho mọi người có khen tôi hết lời, bà vẫn tìm mọi cách mỉa mai, soi mói:

ảnh minh họa

– Nhà này có cái mùi con hoang, thật là kinh tởm.

Tủi thân tôi lén khóc. Tôi không muốn anh nhìn thấy sự yếu mềm của mình, con đường này dù khó khăn thế nào, tôi cũng sẽ cố gắng đi cùng anh đến tận cùng.

3 tháng sau khi kết hôn thì mẹ chồng tôi đưa một chị về nói rằng chị ấy sẽ làm người giúp việc cho nhà tôi. Tôi cũng chẳng dám hỏi lý do vì sao mẹ chồng lại thuê ô sin, việc nhà tôi vẫn làm được hết kia mà. Bà vốn đã không ưa gì tôi thì tốt nhất tôi cũng không thắc mắc nhiều với bà làm gì.

Chị ô sin hơn tôi một tuổi, kém chồng tôi 3 tuổi. Nhìn chị ấy, chẳng ai nghĩ được chị ấy là ô sin. Vóc dáng thanh mảnh, khuôn mặt nữ tính, cách ăn nói cũng khá hiểu chuyện. Chị nói với tôi chị cần tiền gấp nên mới phải chấp nhận đi làm ô sin thế này. Tiếp xúc với chị, tôi cũng thấy khá quý mến chị. Còn mẹ chồng tôi, hình như từ ngày có chị ô sin cũng dễ tính hơn với tôi thì phải.

Từ ngày có chị ô sin, tôi đâm ra nhàn hẳn, không còn đầu tắt mặt tối như trước. Chồng thấy tôi vui vẻ hơn, chỉ ôm lấy tôi vào lòng, thì thầm:

– Chỉ cần em vui, chuyện gì anh cũng chấp nhận hết!

Tôi thật sự hạnh phúc khi nghe được những lời đó của anh mà không hề biết rằng…

Chị ô sin dạo này cứ ngửi mùi thức ăn là nôn. Tôi lo lắng hỏi thì chị nói chị bị đau dạ dày. Rồi vào một ngày của tháng thứ 3 đến nhà tôi sống, chị đường đột xin nghỉ với lý do nhà có việc. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt có gì đó chất chứa nhiều điều muốn nói lắm làm tôi cứ tò mò, suy nghĩ mãi. Sáng mai chị đi rồi nên đêm đó, thừa lúc mọi người đi ngủ hết, tôi cầm 1 phần số tiền tiết kiệm của mình sang cho chị vì thực lòng tôi rất mến chị. Tôi sợ cho ban ngày, nhỡ mẹ chồng tôi nhìn thấy lại soi mói tôi ngay. Đâu ngờ được…

– Cái thai là con trai, tôi thưởng cô gấp 3.

Đập vào mắt tôi, mẹ chồng đang cầm tay chị, trao cho chị một cọc tiền dày cộp. Tôi bàng hoàng, cái thai nào ở đây? Tại sao mẹ chồng tôi lại cho chị một số tiền lớn như vậy, lại còn hứa thưởng thêm. Tôi chưa kịp tự tìm lý do thì mẹ chồng tôi đã nhanh chóng giải thích qua câu chuyện với chị:

– Tôi thà để cô sinh cháu cho tôi còn hơn là để cho cái giống con hoang, không biết bố, mẹ làm gái ấy khiến dòng tộc nhà tôi hoen ố. Cô yên tâm, tôi đã lo liệu hết cho mẹ cô rồi.

Tôi thấy tim đau nghẹn lại, cố họng như có ai bóp chặt. Niềm tin vụn vỡ, sự phản bội ghê rợn. Hóa ra thuê ô sin chỉ là một màn kịch của mẹ chồng tôi. Bà ghét bỏ tôi tới mức thà thuê người mang thai hộ cháu bà còn hơn. Cả anh nữa, người đàn ông mà tôi yêu thương, tin tưởng nhất mực lại lén lút phản bội tôi sau lưng. Tại sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy. Lê bước về phòng, từng đồng tiền trên tay rơi lả tả, trải dài khắp hành lang, tất cả trước mắt tối om như chính tương lai của tôi vậy. Phải làm sao, như thế nào, tôi cũng không biết nữa. Nỗi đau đớn này, làm sao để chấp nhận và vượt qua nó đây?

st

yêu cầu tư vấn
CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep