- Năm nay làm đến ngày bao nhiêu thế con? Liệu có kịp về ăn Tết với mẹ không?
Mẹ vừa ngập ngừng, vừa tha thiết hỏi.
- Phải đấy chị Phương, năm nay chị cố gắng thu xếp về nhà đi… đã mấy năm rồi, em nhớ chị lắm!
Tôi nắm chặt điện thoại trong tay run lên khe khẽ. Đã 5 năm trôi qua ở nơi đất khách quê người, 5 năm tôi chưa một lần về thăm nhà, thăm mẹ, em gái…
Ký ức ập đến, như sóng biển vỗ mạnh vào trái tim tôi thổn thức. Trước đây cả gia đình tôi có 4 người nhưng năm tôi lên cấp II thì ba mắc bệnh hiểm nghèo, bỏ mẹ con tôi đi mất. Từ đó chỉ còn một mình mẹ tôi tần tảo nuôi hai đứa con.

Ảnh minh họa
Tôi là chị cả, tính tình có phần bạo dạn, tự lập hơn. Nguyệt là em, có chút rụt rè, e thẹn. Chúng tôi chỉ chênh nhau 2 tuổi, đều xinh xắn, học hành giỏi giang. Năm đó tôi thi đậu vào Đại học Ngoại thương, năm sau nữa Nguyệt đỗ Học viện Ngân Hàng. Ai cũng khen mẹ tôi:
- Chị thật có phúc, sinh được hai cô con gái vừa xinh vừa giỏi.
Tôi còn nhớ như in ánh mắt mẹ lúc đó, vui vẻ, rạng rỡ biết chừng nào.
Một buổi chiều, tôi và Nguyệt đang chơi trước cửa nhà thì Quân, cậu bạn học của tôi đạp xe ngang qua. Vừa nhìn thấy tôi, Quân thốt lên:
- Ôi, nhà cậu ở đây à?
- À, ừ…
- Nhà chị gái tớ cũng ở khu này đấy. Tớ qua đây suốt mà nay mới gặp cậu lần đầu…
Mặt tôi đỏ bừng, tim cũng đập loạn xạ. Tôi đã thích Quân từ lâu lắm nhưng chỉ là thích thầm. Tôi thích tính Quân hoạt bát, lịch sự. Vẻ bề ngoài thì hết sẩy, cậu ấy là một chàng trai cao ráo, ăn mặc lúc nào cũng chỉn chu...
Sau đó, Quân thường đến nhà tôi chơi, dần dần cậu quen thân với 3 mẹ con tôi lúc nào không biết và nghiễm nhiên trở thành một thành viên của gia đình.
Khi tôi sắp tốt nghiệp Đại học, mẹ đã coi Quân như con rể tương lai. Có lần mẹ nói với tôi:
- Mẹ thấy thằng Quân được đấy. Khi nào chúng mày có công ăn việc làm ổn định thì lo cưới sớm để mẹ còn có cháu ngoại bồng.
Tôi vừa thẹn vừa mừng, vội giả vờ cự nự:
- Kìa mẹ, người ta đã ngỏ lời gì đâu mà.
Tôi vẫn chờ đợi lời tỏ tình của Quân, nhưng kỳ lạ là càng chờ càng mất hút.
Thế rồi một cách tình cờ, tôi phát hiện Quân và em gái tôi ngầm hẹn hò! Tôi gặng hỏi mãi, cuối cùng Nguyệt cũng thú nhận bí mật này, hóa ra hai đứa đã tìm hiểu nhau từ lâu lắm, chỉ có tôi và mẹ là không hề hay biết!
Trái tim tôi tan nát. Tốt nghiệp đại học, tôi kiên quyết ra đi, mà đi chuyến ấy là tận 5 năm. Trong thời gian đó, Nguyệt cũng cưới Quân và sinh được một bé gái xinh xắn.
Tôi bỏ ngoài tai lời kêu gọi thống thiết của người thân hết lần này đến lần khác do nỗi đau quặn thắt và lòng kiêu hãnh bị tổn thương. Tôi lấy lý do:
- Bận công tác không thể về.
Để rồi đón bao nhiêu cái Tết một mình, vò võ.
Tôi làm việc cho một công ty lớn tại Biên Hòa, công việc thuận lợi và cũng có không ít chàng trai theo đuổi. Tôi cũng đã từng định tiến xa hơn với một anh Giám đốc. Nhưng mỗi lần, anh ta mời tôi đi ăn uống, nói chuyện cứ mở miệng đóng miệng đều sặc mùi tiền… Tôi lại bất giác nhớ đến hình ảnh của Quân, anh ấy thật chỉn chu, thật tử tế…
Đã có rất nhiều lúc tôi nhớ mẹ, nhớ cô em gái ngoan ngoãn và thân thiết của mình. Giờ đây, em gái tôi cũng đã làm mẹ rồi, còn tôi cũng đã trở thành bác. Song nỗi đau của tôi liệu em gái có thể thấu hiểu được hay không?
Cuối cùng tôi cũng thuyết phục được bản thân. Tôi dành cả hai ngày cuối tuần để tới Spa làm đẹp, sắm sửa váy áo lỉnh kỉnh. Tôi mua vé máy bay và gọi điện thông báo với mẹ:
- Con sắp về…
Một chiều, tôi khẽ gõ cửa nhà mình. Mẹ ôm chầm lấy tôi bật khóc, Nguyệt cũng đứng đó nhìn tôi cười hai mắt rưng rưng nước và cháu nhỏ đang học nói bi bô, giơ hai bàn tay mũm mĩm ra ôm cổ bác.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Quân mới từ trong phòng đi ra. Râu ria anh xồm xoàm, tóc tai rối bù, áo xống nhàu nhĩ. Anh cúi người ôm con ngồi dưới sàn nhà.
Ăn cơm tối xong, tôi liếc nhìn sang góc phòng, thấy Quân ngồi thu chân trên đi văng xem tivi, vừa bỏ chiếc tăm trong miệng ra đã dùng ngón tay hả hê ngoáy lỗ mũi.
Tôi sửng sốt và thấy nực cười. Bỗng nhiên hình ảnh chỉn chu, đẹp đẽ của Quân trong tôi phút chốc vụn vỡ tan tành. Mà tôi cũng có cảm giác nhẹ tênh như trút được hòn đá đè nặng.
Một năm sau, tôi lấy chồng.
Rất lâu sau này tôi mới biết rằng hình ảnh lôi thôi lếch thếch của Quân ngày hôm đó là do em gái mình dàn dựng để giúp tôi có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh nặng nề của quá khứ và quyết tâm đi tìm hạnh phúc thực sự của chính mình.
St