Em và anh ấy quen nhau từ hồi em sắp tốt nghiệp cấp 3. Anh ở Hà Nội nhưng công tác trên gần nhà em nên hai người gặp nhau rồi yêu nhau từ đó. Hồi ấy anh bảo anh chưa vợ con gì: “Anh vẫn còn độc thân, công việc bận rộn vậy làm gì có thời gian yêu đương chứ”.
Thế mà quen nhau 1 năm thì em phát hiện anh đã có vợ rồi. Lúc ấy vợ anh đang bầu sắp đẻ. Em buồn khóc đến sưng cả mắt, gọi điện nói chia tay nhưng 2 ngày sau thì anh đi xe từ Hà Nội lên nói lời xin lỗi.
Anh kể rằng anh không yêu vợ, giờ chị ấy đang mang bầu nên anh ở bên chị ấy chỉ là trách nhiệm thôi, sớm muộn gì cả 2 cũng ly hôn thôi.
Em vẫn nhớ như in lời hẹn thề của anh hôm đó: “Cho anh thêm thời gian đi em, 1 năm nữa thôi…mà không tới lúc cô ấy đẻ thôi, bọn anh sẽ ly hôn và anh sẽ cưới em”.
Cũng vì quá yêu anh nên em đồng ý. Chúng em yêu và gặp gỡ nhau trong bí mật. Lúc nào anh cũng gọi em bằng 2 từ ngọt ngào “Vợ ơi!”. Nhưng em hiểu xét cho cùng em cũng chỉ là tình nhân, là kẻ thứ 3 chen vào cuộc sống của anh.
Ảnh minh họa
Thế nhưng lúc vợ anh đẻ xong, thậm chí là 3 năm sau đó anh vẫn chưa ly hôn vợ được và bọn em vẫn phải lén lút gặp nhau. Lúc thì anh lý do thằng bé còn nhỏ quá, rồi thì công việc của anh cần đến sự giúp đỡ của nhà vợ mới thăng tiến được… Đã có rất nhiều lý do anh đưa ra để hoãn lại lời hứa làm đám cưới với em.
Có khi anh sẽ lên chỗ em, có khi nhớ nhau quá em lại bắt xe ra Hà Nội để gặp nhau, đi ăn, đi chơi, đi mua sắm rồi về nhà nghỉ ngủ, ở mấy hôm rồi lại bắt xe quay về. Lúc em có bầu đứa con trai của anh, anh cũng hứa nhất định lúc đẻ xong anh sẽ ly hôn vợ rồi cưới em…Vậy mà cũng mất hút luôn.
Các chị sẽ chửi em là khốn nạn, là cướp chồng người khác. Nhưng quả thật là anh ấy tự nguyện đến với em chứ em chẳng cướp của ai cả. Ngày trước là anh năn nỉ quay lại, bây giờ là anh ấy năn nỉ được ở bên em. Anh hay nói: ‘Ở bên em anh thấy bình yên lắm, bên em anh mới được sống thật là chính mình. Người anh yêu thật sự là em chứ không phải vợ”.
Thậm chí anh còn thành thật: “Không biết tại sao ở bên em anh mới đạt được khoái cảm, còn ở bên vợ thì chả muốn làm cái gì. Có lẽ vì anh yêu em hơn cô ấy”.
Mấy năm trước anh ấy cũng mua cho em một căn chung cư ở Hà Nội để mẹ con em ở để anh tiện qua lại chăm sóc. Thế nhưng mãi anh vẫn chưa tính đến chuyện cưới xin gì. Giờ em cũng chẳng cần phải cưới xin rình rang làm gì. Em chỉ cần đăng ký kết hôn để con trai em đường đường chính chính có bố thôi.
Đợt đầu năm vừa rồi, lúc sinh nhật con trai em, anh ấy hứa như đinh đóng cột là sẽ sớm làm thủ tục ly hôn với vợ để cuối năm nay cưới em. Nhưng giờ anh lại bảo là hoãn lại để con trai anh yên tâm học sang năm còn thi lên cấp nữa. Nghĩ lại vừa buồn vừa bực mình.
Gần 10 năm trời tôi ôm ấp một ước mơ được làm vợ mà khó quá, cứ sống mãi kiếp nhân tình này đến bao giờ nữa đây. Cả thanh xuân của em, cả tuổi trẻ của em đã dành hết cho anh rồi, sao cứ bắt em phải đợi dài thêm nữa. Mất niềm tin quá các mom ạ, cho em lời khuyên với!.