Tôi cũng chẳng có ý ghét bỏ gì bà, vì trong mắt tôi mẹ chồng cũng hiền lành, chẳng bao giờ làm khó tôi cả. Ngoại trừ chuyện tháng nào mẹ chồng cũng vòi tiền con dâu.
Mẹ chồng tôi trước làm giáo viên tiểu học, giờ đã về hưu. Tiền lương hưu của mẹ không nhiều nhưng vẫn đủ chi tiêu hàng ngày. Vì ở chung nên tháng nào vợ chồng tôi cũng đóng tiền ăn, điện nước cho mẹ. Nhưng chưa thấy tháng nào bà không kêu hết tiền. Cứ mỗi đợt gần cuối tháng, bà lại tua lại bài ca:
- Tháng này mẹ tiêu hơi quá tay nên mới 20 mà đã hết sạch tiền.
Hoặc là:
- Điện nước, thức ăn đợt này đắt đỏ quá nên chẳng đủ chi.
Ảnh minh họa
Tôi làm công nhân may còn chồng làm giáo viên thể dục ở trường cấp 2. Tiền lương của 2 đứa cũng không dư gì nhưng phận làm con, chúng tôi không bao giờ dám kiểm soát chuyện chi tiêu của mẹ chồng. Thế nên hễ bà kêu thiếu, chúng tôi luôn đóng tiền thêm mà không ý kiến gì.
Tôi cũng đã cố cân nhắc việc bà ở nhà lo toan công việc nội trợ giúp 2 đứa nên luôn đưa thêm cho mẹ chồng 1 ít để bà tiêu riêng hoặc giữ làm tiết kiệm, coi như là tiền phụng dưỡng. 2 chúng tôi luôn nghĩ rằng việc chăm sóc mẹ khi về già là nghĩa vụ, trách nhiệm của mình. Thế mà dù đã thêm vào, bà vẫn kêu thiếu.
Cách đây không lâu, người ta có mở 1 dự án xây dựng chung cư ngay chỗ cái nhà cũ của mẹ chồng. Vì thế mà bà cũng được đền bù 1 khoản. Chồng tôi thì bảo bà được 1 tỷ nhưng khi tôi hỏi, mẹ chồng chỉ nói:
- Cái nhà cũ rồi, lại nằm chỏng chơ trên đất ruộng nên chỉ được vài trăm.
Tôi biết bà nói dối nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi gì. Ngược lại còn cho rằng mẹ chồng có tiền rồi, bà có chi thêm gì thì cũng không thiếu nữa. Như thế sẽ bớt đi việc tháng nào mẹ chồng cũng vòi tiền con dâu. Chẳng ngờ sau khi lấy tiền đền bù đất về, mẹ chồng không hề cho chúng tôi hay cháu nội xu nào. Bà vẫn đòi vợ chồng tôi đóng tiền sinh hoạt hàng tháng như bình thường.
1 hôm, tôi đi làm thấy chóng mặt quá nên xin về sớm. Vừa đến cửa, tôi thấy bà đang nói chuyện với chị gái của chồng tôi trong phòng khách.
- Con đang có ý định mua mấy khu đất ở gần chợ. Có 1 chị bạn con sắp chuyển vào Nam ở nên bán lại cái nhà 4 tầng, bên cạnh còn có 1 đám đang bỏ trống nữa. Nghe đâu mai kia chỗ này làm đường cao tốc, lúc ấy bán lại sẽ được giá. Nhưng hiện tại con vẫn còn thiếu.
Mẹ chồng tôi liền bảo:
- Con thiếu bao nhiêu?
- Khoảng gần 2 tỷ cơ mẹ ạ.
Bà chẳng đắn đo gì mà bảo luôn:
- Thế để mai mẹ chuyển tiền cho. Tiền đền bù đất được hơn 1 tỷ, với gần 200 triệu mẹ tiết kiệm được lâu nay nữa là gần tỷ 2. Như thế đã đủ chưa?
Nghe 2 người họ cười với nhau, tôi thấy ấm ức vô cùng. Tiền chi tiêu tháng nào bà cũng cố bòn rút của vợ chồng tôi, không chịu bỏ ra nửa xu, thế mà vẫn có tiền tiết kiệm để mang cho con gái.
Tôi đi thẳng vào trong, giả bộ như mới về tới, không nghe thấy chuyện gì. Tôi chào mọi người rồi vừa cười vừa bảo:
- May quá có chị Toan ở đây, em đang có chuyện này muốn hỏi chị và mẹ. Sắp tới vợ chồng con muốn sửa nhà nhưng còn chưa có tiền. Không biết mẹ và 2 bác có không cho nhà con vay tạm với.
Chị chồng cười gượng, chẳng nói câu gì. Còn mẹ chồng thì đanh mặt lại. Bà bảo:
- Đợt cưới 2 đứa mẹ phải vay, rồi khi ốm đau cần tiền thuốc thang ngại chẳng dám nói 2 đứa nên phải đi mượn của người ta cả. Có được tí tiền đền bù đất thì đã trích ra trả hết sạch rồi, giờ chẳng còn đồng nào.
Tôi ức lắm mà không dám nói gì. Tối hôm ấy, tôi kể hết mọi chuyện cho chồng nghe rồi rủ anh ra ở riêng nhưng chồng nhất mực không đồng ý. Anh lại còn giận ngược lại tôi:
- Tiền của mẹ, mẹ thích tiêu vào việc gì là quyền của mẹ. Em không thể nghĩ rằng việc mẹ không cho mình tiền là không phải chăm sóc mẹ được!
Thế nên đâm ra bây giờ tôi thấy ghét mẹ chồng, ghét cái tính kẹt xỉ và vẻ gian dối giả tạo của bà. Mẹ chồng vẫn quen thói vòi tiền con dâu hàng tháng như trước. Vì sợ chồng giận nên tôi vẫn chưa dám nói thẳng ra. Nhưng cứ sống thế này tôi thấy stress kinh khủng. Theo mọi người tôi có nên làm rùm beng mọi chuyện 1 lần không?
St