Vì mải lo cho sự nghiệp nên anh chẳng sốt sắng chuyện vợ con, cứ loanh quanh mãi đến cái tuổi tứ tuần vẫn không đưa ai về ra mắt. Thấy vậy mẹ anh lo lắm, liền chủ động tìm mối cho con trai. Mẹ anh là bạn cùng lớp Yoga với mẹ tôi. Không hiểu 2 người họ chuyện trò ra vào với nhau thế nào mà đã tìm cách sắp xếp cho chúng tôi được gặp nhau.
Lần ấy, mẹ bảo tôi ăn vận thật đẹp rồi sang nhà anh ăn cơm. Mẹ anh có vẻ ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp mặt. Lâu dần tôi cũng thấy quý bà - 1 người phụ nữ mạnh mẽ, rất thấu tình đạt lý.
Cứ như thế, bà tìm cách cho 2 chúng tôi được trò chuyện và gần gũi với nhau. Thế là chỉ sau 8 tháng hẹn hò, chúng tôi cũng làm đám cưới.
Chúng tôi vẫn thường ngày đi làm từ sáng tới tối mịt mới về. Có lần bà bị cao huyết áp nên ngất xỉu, may mà lúc ấy chúng tôi về kịp đưa bà đi cấp cứu. Sau lần đó anh bàn với vợ:

Ảnh minh họa
- Hay là em nghỉ việc ở nhà chăm mẹ, chứ tình hình này anh chẳng yên tâm tí nào.
- Sao mình không thuê ô sin?
- Mẹ không thích có người lạ trong nhà đâu. Với lại mẹ cũng già rồi, chẳng ở với con cháu được mấy nữa…
Giọng anh buồn buồn, ngập ngừng mãi chẳng nói hết câu. Công việc của tôi lúc ấy đang rất ổn, nhưng nghe anh nói thế tôi cũng thương bà nên đành đồng ý nghỉ việc.
2 mẹ con tôi ở nhà loanh quanh đi ra đi vào thấy cũng buồn nên đã quyết định mở 1 quán bún đậu ở trước nhà, vừa để kiếm thêm chút ít, vừa để mua vui. Bà vui lắm, suốt bữa cơm cứ cười bảo:
- Từ ngày có cái quán mẹ thấy khỏe hẳn ra.
- Mẹ đừng có tham công tiếc việc. - Anh nhìn mẹ ngại ngần bảo.
- Anh nghĩ làm sao chứ có vận động thì mới khỏe được, cứ ở nhà ru rú không chết vì tim thì cũng chết vì buồn!
Có hôm mẹ rán đậu giúp tôi, sơ ý thế nào bị bỏng 1 đám lớn ở chân. Anh đi làm về thấy vậy mắng tôi chẳng ra sao. Mẹ liền tìm cách chống chế:
- Không sao đâu, có tí tẹo thế này anh mắng vợ tội nghiệp.
Anh vờ như không nghe mẹ nói gì, quay sang quát tôi:
- Em dẹp nhanh cái quán đi.
Anh về phòng đóng sầm cánh cửa lại. Tôi buồn rầu nhìn mẹ chồng chẳng biết nói câu gì. Bà liền kéo tay tôi ngồi xuống cạnh mình bảo:
- Đừng chấp nó làm gì con ạ. Nó nói thế thôi chứ không có ý gì đâu. Kệ nó đi, mai mẹ con mình ra bán tiếp. Đang được khách mà bỏ đi phí lắm con ạ!
Anh thương mẹ nhưng không gàn được bà, đâm ra cáu kỉnh với vợ vì cho rằng chính tôi là người bày ra trò ấy. Sau mấy lần bị mẹ nạt nộ vì nặng lời với vợ, anh liền quay sang gắt gỏng tôi mỗi khi không có bà ở đó. Tôi nghĩ cũng buồn lắm, nhưng chẳng dám mách lại với mẹ vì sợ bà lo lắng. Chưa kể đến việc bà lại đi nói anh thì không biết được chuyện gì sẽ xảy ra.
Đêm nằm ngủ cạnh nhau anh cứ hằn học quay hết từ bên nọ sang bên kia.
- Toàn mùi dầu mỡ với mắm tôm, không thể chịu được!
- Em đã tắm gội sạch sẽ lắm rồi đấy! - Tôi hơi tự ái nhưng vẫn cố ngọt nhạt để giữ hòa khí.
- Em làm gì thì làm, bảo mẹ dừng cái việc buôn bán vớ vẩn lại đi.
Nói rồi anh úp chăn lên mặt đi ngủ. Tôi giận chẳng thèm nói thêm lời nào.
Thấy anh suốt ngày quẩn quanh cáu kỉnh vợ vì cái chuyện không đồng tình cho tôi bán quán, tôi liền cố gắng lựa lời nói với mẹ chồng. Nhưng không ngờ bà ham quá, nhất định không nghe lời con dâu. Tôi chẳng còn cách nào, đành cố chiều lòng bà thêm 1 thời gian nữa.
1 hôm, cơ quan chồng mở tiệc, yêu cầu những người có gia đình phải dắt vợ hoặc chồng đi cùng để giao lưu. Tôi biết chuyện vì trót nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của anh với đồng nghiệp. Kể ra từ lúc lấy anh đến giờ tôi chưa được 1 lần đi cùng chồng đến những cuộc như thế nên cũng háo hức lắm. Tôi đứng im đợi cho chồng nói chuyện xong mới tiến đến hỏi:
- Hôm nào đi thế anh?
Anh im lặng nhìn tôi 1 lượt rồi mới bảo:
- Tối nay nhưng mà... thôi em ở nhà với mẹ đi!
Tôi ngạc nhiên nhìn anh chưa nói được câu gì thì anh bảo:
- Nhìn em như thế anh chẳng dám cho đi gặp mọi người.
- Thế nào là thế nào?
- Em thử đứng trước gương soi lại mình xem, người ngợm thì bệch xệch, ăn mặc chả ra làm sao cả.
- Anh xấu hổ vì em lắm sao?
Tôi rưng rưng nhìn chồng nghẹn ngào nói. Anh thở dài quay mặt đi hướng khác rồi gắt gỏng:
- Phải, cả cơ quan đang kháo nhau vợ Phó Giám đốc đi bán bún đậu kia kìa!
Tôi giật mình nhìn anh kinh ngạc, khẽ đưa tay lên lau nước mắt rồi bảo:
- Là anh kêu em nghỉ việc. Bây giờ lại nói với em như thế được sao?
- Nghỉ việc chả liên quan gì đến chuyện này.
- Em chỉ muốn được làm mẹ vui thôi.
Tôi bưng mặt khóc bỏ về phòng ngồi 1 mình. Lát sau mẹ mở cửa bước vào.
- Mẹ nghe thấy hết cả rồi.
Tủi thân, tôi cứ ôm chầm lấy bà khóc nức nở. Bà khẽ vỗ vỗ vai tôi rồi bảo:
- Thôi đừng buồn nữa, thay quần áo đi đằng này với mẹ!
Tôi cũng lẳng lặng làm theo lời mẹ chồng. Bà gọi taxi đưa tôi đến 1 tiệm làm đầu. Thấy tôi ngạc nhiên, bà cười bảo:
- Cắt tóc, trang điểm thêm 1 chút vào rồi sẽ xinh ngay!
Bà ngồi lại bàn với anh thợ cắt mãi cuối cùng cũng chọn cho tôi được 1 kiểu đầu phù hợp với khuôn mặt. Chúng tôi ngồi đó mất gần 3 tiếng đồng hồ mới xong. Tôi sốt ruột giục mẹ đi về thì bà đã rối rít kéo đi.
- Nhanh lên, mẹ biết chỗ này trang điểm đẹp lắm!
Thế rồi 2 mẹ con cứ đưa nhau đi hết cửa tiệm nọ đến cửa hàng kia chỉ để... tút tát nhan sắc cho con dâu. Tôi vừa bước ra từ phòng thay đồ, mẹ chồng đã chạy tới, vẻ mặt ngạc nhiên và không ngừng xuýt xoa:
- Con gái mẹ đẹp quá! Phải thế này chứ!
Chợt điện thoại trong túi tôi rung lên.
- 2 mẹ con đưa nhau đi đâu đấy? Anh muộn giờ rồi phải đi luôn đây. Nhớ đưa mẹ về cẩn thận.
Mẹ chồng khi ấy cũng ghé sát tai lắng xem anh nói gì, tôi chưa biết trả lời thế nào thì bà đã giằng lấy cái điện thoại hỏi:
- Con tới chỗ nào đấy? Được rồi mẹ biết rồi. Cứ đi đi.
Tôi buồn rầu nhìn mẹ chồng, đang tính trở lại phòng thay đồ thì bà bảo:
- Nhanh lên con, đến đó luôn kẻo muộn rồi.
Tôi ngại ngần cứ níu tay bà lại nhưng mẹ chồng nhất định không nghe, cứ kéo tôi đi cho bằng được.
Taxi dừng trước 1 trung tâm tổ chức sự kiện sang trọng, bà mỉm cười nắm lấy tay tôi bảo:
- Tự tin lên con. Đi đi.
Tôi vội vàng dặn dò mẹ 1 lúc rồi cũng mở cửa bước ra. Thấy bà cứ gật gù nhìn mình, tôi cảm thấy hãnh diện vô cùng.
Bữa tiệc mới đang sắp sửa bắt đầu, khách khứa đã đến rất đông đủ. Tôi tự tin sải bước đi tới, cố tình kéo trễ 1 bên dây váy xuống cho thêm phần quyến rũ. Mọi người trông thấy dạt sang 2 bên, xì xào bàn tán.
- Chị váy đỏ kia có phải vợ anh Minh không?
- Không rõ nữa, bán bún đậu mà đẹp nhỉ?
Anh trông thấy tôi cũng ngạc nhiên chẳng kém, run run bước từ sân khấu xuống đón tôi:
- 2 mẹ con...đi...
Tôi vờ như không nghe thấy anh hỏi, vòng lấy tay anh khẽ thì thầm:
- Em đã xứng để đi với anh đêm nay chưa?
Chồng tôi chẳng nói gì, nhẹ dắt bước tôi đến chào hỏi mọi người. Trông vẻ mặt của anh hôm ấy rõ ràng là rất hài lòng về vợ.
Tôi trở về liền chạy ngay về phòng mẹ chồng nhưng bà đã đắp chăn ngủ từ lúc nào. Tôi xuống bếp thì thấy trong sọt rác có 1 cái hộp xốp đựng xôi bà mua về ăn qua bữa vứt ra đó mà nước mắt cứ trào ra.
St