Chúng tôi kết hôn đến nay gần 10 năm. Sau cháu bé đầu được 8 tuổi, giờ tôi mới lại mang bầu bé thứ hai. Hai lần mang bầu tôi cảm nhận sự khác nhau rõ rệt. Bầu cháu đầu, tôi được anh chăm sóc bao nhiêu thì bầu bé sau tôi cảm giác như mình chỉ là một cái bóng trong nhà. Tôi như người vô hình trong mắt chồng.

Bầu bé đầu, tôi được anh chăm từng ly sữa thì đến bé thứ hai, anh còn không biết nổi tôi đang uống sữa gì. Bầu bé đầu, tôi được anh đưa đi mua váy thì bầu bé sau anh bảo tôi mặc gì chả được miễn thoải mái và đương nhiên không có màn tình cảm gắn bó như trước nữa. Bầu bé đầu anh nâng niu tôi, bầu bé sau anh gần như bỏ mặc tôi. Thực sự có lúc tôi rất tủi thân.
Khi tôi tâm sự với anh thì anh nói tình yêu với em và con vẫn trọn vẹn, nhưng giờ có tuổi rồi mọi thứ cũng khác đi. Tôi thì không nghĩ vậy, tôi cho rằng dù ở thời điểm nào vẫn phải yêu thương trọn vẹn. Và mình càng chăm nhau thì con cái sinh ra càng khỏe mạnh hạnh phúc. Tôi chỉ muốn thuyết phục chồng ở điểm đó, nhưng anh gần như bơ cả lời tôi nói.
Gần đây nhất, tôi đi cắt tóc vì sợ sau sinh sẽ nóng nực. Lúc về nhà tôi hăm hở chờ đợi thái độ của chồng thì anh gần như chẳng để ý. Tôi nghĩ thậm chí anh còn không nhận ra tôi đã cắt tóc dù đó là kiểu tóc hoàn toàn khác so với tóc cũ. Tôi thật sự thất vọng. Chúng tôi đã chờ đợi đứa bé này ra đời biết bao nhiêu sau nhiều năm mong mỏi. Nhưng đến khi có rồi thì tôi thật sự sốc vì thái độ của chồng.
Có lúc tôi nghĩ hay là anh có bồ. Nhưng tôi chưa tìm ra đủ bằng chứng. Bạn bè nói rằng tôi bị trầm cảm khi có bầu và bảo tôi phải điều tiết bản thân. Tôi cũng nói rõ điều đó với chồng để anh cộng tác, nhưng anh cũng bỏ qua luôn. Có thực là tôi đang nghĩ quá? Hay bởi những thay đổi khi có bầu? Hay đúng là anh "có vấn đề"? Tôi mong nhận được sẻ chia của các anh chị. Xin cảm ơn!
tuanthuy...@gmail.com
Nguồn: gia dinh