Vào một ngày mùa xuân tươi đẹp, một bông hồng đỏ nở rộ đang khoe sắc trong rừng, nhiều loại cây và thực vật cũng đâm chồi nảy nở và phát triển. Khi hoa hồng nhìn xung quanh, một cây thông gần đó lên tiếng: "Bạn là một bông hoa thật đẹp. Ước gì tôi cũng đẹp như bạn". Một cây khác nghe thấy vậy liền tiếp lời: "Bạn đừng buồn, chúng ta không thể có tất cả mọi thứ".
Hoa hồng quay đầu và nói: "Dường như tôi đẹp nhất trong khu rừng này". Hướng dương thấy vậy quay sang và hỏi: "Tại sao bạn lại nói vậy? Trong khu rừng này còn rất nhiều loài cây khác cũng rất đẹp. Và bạn chỉ là một trong số đó". Bông hồng đỏ trả lời: "Tôi thấy tất cả mọi người đều ngưỡng mộ và trầm trồ khi nhìn thấy tôi".

Ảnh minh họa
Hoa hồng nhìn cây xương rồng bên cạnh và cất giọng đầy kiêu hãnh: "Hãy nhìn vào cái cây xấu xí và gai góc này"
- "Này hoa hồng đỏ, bạn đang nói gì vậy? Ai có thể định nghĩa chính xác được sắc đẹp là gì? Mà bạn cũng có gai đấy", cây thông lên tiếng.
Hồng đỏ giận dữ hét lên: "Tôi nghĩ rằng bạn là một loại cây tốt nhưng bạn không hiểu gì về sắc đẹp cả. Bạn không thể so sánh gai của tôi và xương rồng được".
Hồng đỏ cố gắng di chuyển sang một bên tránh xa xương rồng nhưng nó không thể làm được điều đó. Ngày qua ngày, bông hồng đỏ nhìn vào bạn mình và nói những điều xúc phạm: "Cậu là một loài cây xấu xí và vô dụng. Thật buồn khi cậu lại là hàng xóm của tớ".
Nhưng xương rồng không bao giờ buồn bã, thậm chí nó còn cố gắng để nói cho bạn của mình hiểu rằng: "Đức chúa trời tạo ra mọi loại vật và từng loại sẽ có một mục đích riêng".
Mùa xuân trôi qua, thời tiết trở nên nóng nực, cuộc sống khó khăn hơn, lượng mưa giảm và các loài thực vật, động vật đều cần nước.
Bông hồng đỏ bắt đầu héo. Ngày nọ, hoa hồng đã nhìn thấy chim sẻ hút mật ở cây xương rồng. Thấy lạ, hoa hồng mang thắc mắc này tới gặp cây thông, nó hỏi rằng liệu xương rồng có làm tổn thương những chú chim nhỏ bé không?
Cây thông giải thích: "Loài chim lấy nước từ cây xương rồng và cũng không làm đau chúng bao giờ". Hoa hồng mở to mắt kinh ngạc: "Cây xương rồng có nước ạ?". Cây thông đáp lại: "Bạn cũng có thể uống nước từ đó. Các chú chim sẻ sẽ đưa nước cho bạn nếu bạn yêu cầu sự giúp đỡ từ xương rồng".
Hồng đỏ cảm thấy rất xấu hổ về hành động và suy nghĩ của mình trong quá khứ. Nó ngập ngùng chốc lát và cuối cùng cũng nhờ sự giúp đỡ từ bạn của mình.
Cây xương rồng vui vẻ đồng ý và các loài chim đã đưa nước tới. Hoa hồng nhờ có nước đã tươi trở lại. Nó rút ra được bài học đắt giá qua việc đánh giá mọi người bởi vẻ bề ngoài của họ.
Hãy giữ cho tâm hồn không bị dơ bẩn
Chúng ta thường đoán định một cá nhân từ vẻ bề ngoài của họ, bởi vì hễ mắt nhìn thì sẽ sinh ra liên tưởng, trong tâm tự nhiên sẽ có yêu ghét, hiếm khi không có chút cảm xúc nào. Nhưng bạn đã từng phán đoán một người qua vẻ bề ngoài mà gặp sai lầm chưa?
Thành Xá Vệ có một người phụ nữ làm công việc quét dọn, mỗi ngày quét đường rất cần mẫn, chưa từng lười biếng. Dù bà rất nỗ lực quét dọn, nhưng vì công việc làm bà lúc nào cũng dơ bẩn nên người dân đều không thích gần gũi bà. Hễ thấy người phụ nữ này, mọi người không khỏi biểu lộ sự khó chịu trên nét mặt và nhanh chóng bịt mũi khi đi qua.
Nhưng có một người không như vậy, lại đặc biệt có thiện cảm đối với người phụ nữ này. Đó chính là Đức Phật, người được vạn dân kính ngưỡng. Đức Phật không ruồng bỏ người phụ nữ quét dọn, lại đặc biệt muốn bà đến nghe Ngài giảng Pháp, hơn nữa còn khuyến khích bà nỗ lực tinh tấn.
Người trong thành sau khi nghe được tin ấy thì cực kỳ phản đối, họ không tán đồng cách làm của Đức Phật. Vì thế, họ nhanh chóng thỉnh vấn Đức Phật rằng: “Chúng tôi kính ái Phật Đà nhất!
Ngài luôn nói những lời thanh sạch, dạy mọi người phải làm được hành vi thanh tịnh, nhưng Ngài vì sao lại muốn nói chuyện với người phụ nữ bẩn thỉu như vậy? Ngài lẽ nào không cảm thấy chán ghét sao?”
Đức Phật sau khi nghe xong các loại chất vấn có phần phẫn nộ đó, rất nghiêm túc nhìn những người này, tiếp theo mới nói: “Người phụ nữ đó làm việc chăm chỉ khó nhọc, nỗ lực giữ gìn sạch sẽ cho thành thị, cống hiến của bà ta đối với xã hội cực kỳ lớn. Huống chi bà không chỉ cần cù khổ nhọc, làm việc rất có trách nhiệm mà thái độ lại còn khiêm nhường, mọi người sao lại không thích bà chứ?”.
Chính tại lúc đó, người phụ nữ làm công việc quét dọn đã tắm rửa sạch sẽ, lại thay một bộ y phục sạch sẽ, rạng rỡ tiến đến diện kiến mọi người.
Đức Phật khi thấy điều này, tiếp tục nói: “Bề ngoài của các người tuy rằng sạch sẽ, nhưng thể hiện lại kiêu ngạo vô lễ, tâm trí dơ bẩn. Mọi người nên biết rằng, bẩn thỉu bên ngoài có thể dễ dàng tẩy rửa, nhưng nếu trong tâm dơ bẩn, đó mới là điều khó thay đổi”.
Những người vốn là tức giận tìm Đức Phật hỏi cho ra lẽ, và những người chê cười người phụ nữ kia, sau khi nghe những lời của Đức Phật đều hổ thẹn về sai lầm của mình, từ đó về sau không dám cười nhạo người khác như thế nữa.
Lời dạy của Đức Phật giúp chúng ta hiểu rằng: Người có thể không lấy lợi ích bản thân làm thước đo để cân nhắc, không lấy ý nghĩ trần tục để nhìn sự vật, dám đứng lên nói lời đúng đắn, thì thật sự rất ít. Suy cho cùng, những người bị tâm trạng dẫn động đa phần là mù quáng. Nếu chúng ta có may mắn nghe được chân lý phá tan mây mù, thì hãy sớm ngộ ra, hối lỗi và thay đổi. Làm được vậy mới không bị chìm đắm trong sân hận phẫn nộ, vốn là tấm lưới ràng buộc con người khó mà tự thoát ra được.
St