Chưa bao giờ tôi cảm thấy cuộc sống của mình lại cay đắng đến nhường này. Tôi đã bị lừa dối một cách trắng trợn, tồi tệ. Nỗi đau này khiến tôi không thể nào nguôi ngoai và tha thứ được.
Sau phiên tòa, lần đầu tiên kể từ ngày nhà có con dâu, bà cầm tay chị Nguyệt. Bà nói xin lỗi về những điều đã làm suốt quãng thời gian qua và đặt vào tay chị một cuốn sổ tiết kiệm để hai mẹ con trang trải.
Đàn ông yêu mình nhiều không chỉ yêu điều tốt đẹp ở mình, mà còn muốn đem nhiều điều tốt đẹp khác đến với mình. Để san sẻ thua thiệt, để bù đắp tổn thương, giúp mình tự tin hơn.
Phụ nữ dại lắm, đến công ơn dưỡng dục còn chưa làm tròn thì có tư cách gì để khóc lóc, van xin tình yêu của một người đàn ông? Đến bổn phận của mình cũng không làm được thì đau khổ vì một người, có đáng không?
Vợ chồng không duyên không gặp, không nợ không kết đôi và chẳng tự dưng mà tìm thấy nhau giữa thế giới gần 7 tỷ người, tất cả đều được gắn kết bởi những điều này.
Tôi đã bỏ qua rất nhiều lời bàn tán, thậm chí là cả sự can ngăn để đến với anh, nhưng đến nước này tôi không thể nào chịu đựng thêm được nữa. Những lời mẹ anh nói thực sự khiến tôi không thể nào quên.
Đàn ông tổn thương là vì sao đàn bà lại tỏ ra bình thản như không đau lòng vì họ, ngay cả khi họ đã có lỗi, đã làm đau đàn bà. Bởi đàn ông luôn là những kẻ tham lam và đòi hỏi được yêu, ngay cả khi họ đã tổn thương người khác, đã chọn ra đi.
Đàn bà tiếp xúc, quan sát càng nhiều đàn ông, sẽ dễ dàng nhận thấy đàn ông dù tốt xấu hay giàu nghèo, vẫn luôn có những điểm chung không thể chối cãi: Vô tâm, tham lam và sĩ diện.
Người ta có thể yêu nhau 5 năm hay 10 năm, dù hôm nay đậm sâu thì nay có thể đường ai nấy bước. Có người đi cùng đoạn đường dài nhưng lại chẳng có danh phận, có người vài ba lần gặp đã nên duyên.
Mọi sự cứ trùng hợp thời điểm với nhau đến một cách khó tin. Cho đến ngày tôi tình cờ bắt gặp cô osin kia với cái bụng to tướng đang nói chuyện với mẹ chồng tôi trong phòng khách.
Đàn bà đã bước sang tuổi 40 hãy để lòng an yên với những gì mình có. 2 nơi không nhìn, 3 điều không quản và 3 thứ không cho thì đàn bà mới mong không chuốc phiền nhiễu nửa đời còn lại.
Ban đầu tôi cứ thắc mắc không hiểu vì sao chồng tôi lại nằng nặc đòi ra ở riêng, là anh muốn sự tự do hay tôi đã làm gì để phật lòng bố mẹ chồng. Hóa ra, sự thật đằng sau lại không phải như những gì tôi vẫn nghĩ.
Điều đau lòng nhất trong tình yêu là một người cố gắng giữ, còn một người lại đang tâm buông. Ngược đời chính là đàn ông ghét quẩn quanh quen thuộc, đàn bà lại cầu cảm giác bình yên.
Bất cứ việc gì tôi làm chưa được tốt ngay lập tức mẹ chồng, em chồng lại chẹp miệng: “Suốt ngày lao vào kiếm tiền, có biết cái gì ở gì ở gia đình này đâu mà chẳng không biết làm”. Tôi nghe mà cảm giác đau lòng nhiều lắm.
Chúng tôi đã tích cực "giao lưu" và nỗ lực không ngừng trong công cuộc "săn tìm" một tiểu hoàng tử. Nhưng lần thứ 3 mang thai vẫn là con gái, tôi lại nuốt nước mắt đi phá thai. Rồi lần thứ 4 vẫn vô vọng.
Chị làm được đồng nào anh ta đều lấy tiền cà phê, mời mọc bia rượu bạn bè. Cha mẹ ở nhà nhiều khi chẳng có miếng ngon mà ăn, còn anh ta có đồng nào thì đi mời thiên hạ.
Người ta nói, khi sinh con, khổ nhất là khi sinh, khổ nhất là mấy tháng nuôi con trong cữ. Nhưng bao nhiêu cái khổ ấy, hầu như mẹ nào cũng đều gánh cả giùm con gái hết.