Đây là 5 lý do khiến đàn bà dù có từng vì gia đình chồng con thế nào vẫn sẵn sàng vứt bỏ để ngoại tình. Đàn ông đọc xong có khi lại ngẩn người vì không ngờ được…
Vừa bước ra khỏi cửa hàng thì chị Hoa thấy xe của mình đỗ bên lề đường, bên trong là một phụ nữ. Trong cơn tức giận, chị xông tới mở cửa xe lôi người phụ nữ ra đánh. Ông chồng bước từ đằng xa lại thấy cảnh tình liền lẻn vào góc phố trốn chạy khỏi cơn thịnh nộ của vợ.
Tôi và anh có hai năm yêu đương mặn nồng thời sinh viên. Chúng tôi từng có khoảng thời gian tưởng đã chia tay, mất 1 tuần, rồi quay lại. Tình yêu gắn bó tới nỗi đã có lúc hai người tính chuyện làm đám cưới.
Thực ra thì ngay từ đầu mẹ chồng đã kịch liệt phản đối tình yêu của chúng tôi. Bởi theo bà “nhìn người mà bắt hình dong”, tôi ti hí mắt lươn nhất định là người gian tà xảo trá. Tôi cứ nghĩ mẹ chồng chưa hiểu bản chất con người tôi nên mới đánh giá như vậy nên mặc bà có ác cảm tôi vẫn cứ theo anh về làm dâu. Không ngờ, dấn thân vào rồi mới biết không hề đơn giản.
Trước đây khi lấy nhau, hai vợ chồng tôi sống trong căn hộ cũ ở khu tập thể cùng bố mẹ chồng. Được một thời gian, hai ông bà rủ nhau về quê sống cho thanh thản.
Tính tôi vốn ít nói lại nhát gái nên dù đã 25 tuổi vẫn chưa có mối tình nào vắt vai. Ngày xưa cứ cắm đầu, cắm cổ vào học nên thế nhưng giờ, ngay cả khi đi làm rồi tôi vẫn chẳng sửa nổi cái tật ấy.
Chào các chị em, mình viết bài này khi tâm trang không được ổn định và chỉ muốn xả cái sự ấm ức và tức tối này. Rất mong mọi người có thể cho mình một lời khuyên hay phương án giải quyết ạ.
Tình cờ lên mạng thấy câu chuyện của đôi vợ chồng này mà cảm thấy cần phải chia sẻ bởi câu chuyện thấp thoáng đâu đó hình ảnh của nhiều gia đình, trong đó có tôi. Cũng có lúc tôi và chồng cũng đã ngồi bên nhau bàn tính chuyện ly hôn, chuyện chia chác tài sản, chuyện giành quyền nuôi con.
Tiếng Hải giáo huấn cô vẫn tiếp tục vang lên: "Mấy người vợ các cô ác lắm, không bao giờ đặt mình vào vị trí của người khác mà suy nghĩ. Các cô phải hiểu người thứ ba họ đáng thương thế nào chứ!".
Uất ức dâng trào, chị viết đơn ly hôn và quyết làm ầm ĩ một trận, cuối cùng nhà chồng chị sợ mang tiếng nên trả cho chị một khoản nhỏ để chị nuôi con...
Nằm trên bàn tiểu phẫu lạnh lẽo, nhận biết dụng cụ phá thai đụng chạm trong thân thể, khoét đi một phần máu thịt của mình, nước mắt tôi giàn dụa. Nghỉ một lát, tôi ôm bụng đau đớn, rã rời bước ra ngoài. Nào ngờ phía xa, tôi nhìn thấy một bóng hình thân thuộc.
Sao tôi thấy chua chát và ngột ngạt quá. Tôi muốn ly hôn nhưng sợ mất quyền nuôi con vì bây giờ tôi không có công việc ổn định. Nếu con tôi mà được giao cho chồng tôi nuôi dưỡng, thì tôi là người đau khổ nhất khi không biết con mình rồi sẽ thế nào khi sống với ông bố keo kiệt và ti tiện đó...