Oanh được tuyển vào làm thư ký cho công ty của Cường. Phải nói rằng ngay từ lúc nhìn thấy Cường, trái tim của Oanh đã dành trọn cho vị giám đốc hào hoa này. Cường cao ráo, gương mặt góc cạnh, từng trải và pha chút gì đó lạnh lùng, thu hút.
Cuộc sống của vợ chồng tôi phải nói là rất hạnh phúc, công việc của hai vợ chồng ổn định thu nhập lại cao con trai lại học giỏi. Tôi luôn tự hào về mái ấm nho nhỏ của mình. Mà phải nói thật tôi chưa thấy người đàn ông nào yêu vợ và chiều vợ như chồng tôi.
10 giờ đêm anh chỉnh lại trang phục và chải lại mái tóc để về nhà. Trước khi bước lên ô tô anh để ý xem cổ và áo mình có còn dính son của nhân tình nữa hay không. Về đến nơi anh mỉm cười chào vợ.
3 lần mang thai thì cả 3 lần đứa con trong bụng Lan đều mất ngay khi chào đời khiến nhà chồng cô ai cũng bảo cô là thứ đàn bà không biết đẻ, thứ đàn bà hại con.
Có đến cả chục cô người yêu, cô nào cũng 3 vòng nóng bỏng nhưng tôi lại chưa tính tới chuyện kết hôn với cô nào. Thích thì yêu, không hợp lại chia tay. 30 tuổi rồi, bố mẹ giục nhiều nhưng tôi vẫn kệ, nên chán quá ông bà chẳng giục nữa.
2 năm sau, anh lại một lần nữa quỳ xuống cầu hôn với cô gái duy nhất mình dành tình cảm suốt 7 năm trời và nhận được cái gật đầu của cô. Ôm chầm lấy Ly reo lên trong niềm sung sướng và hạnh phúc, anh nhất định sẽ đối xử tốt với cô suốt cuộc đời này.
Ngày cưới anh, chị hạnh phúc lắm. Hôm đó chị đẹp tựa thiên thần ai cũng khen 2 người rất đẹp đôi, chị vui vì nghĩ mình đã tìm thấy được định mệnh của cuộc đời. Thời gian đầu sống bên nhau, cuộc sống của chị đầy ắp tiếng cười và khi đó chồng chiều chuộng chị lắm.
Chúng ta thường hay nghe mọi người chúc nhau “sống tới đầu bạc răng long” , nhưng thực tế thì có mấy cặp vợ chồng làm được điều đó? Câu chuyện về đôi vợ chồng già sau đây nhất định sẽ khiến tất cả mọi người đều cảm động rơi nước mắt.
Em và chồng từng là bạn thân trước khi thành vợ chồng. Đúng là đời em chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ lấy cái thằng mà cái gì cũng kể cho nó nghe đâu. Nhưng đúng như các cụ bảo, cái duyên cái số rồi, tránh cũng không được.
Sau 1 thời gian dài yêu nhau cuối cùng Phong và Lan cũng đi đến kết hôn. Vào ngày cưới, sau khi khách khứa về hết, 2 vợ chồng họ lại ngồi nói chuyện rất lâu trong phòng. Nhưng đêm tân hôn đó Phong đã nói 1 câu khiến vợ anh vô cùng bất ngờ.
Yêu nhau 2 năm em và người yêu tính tới chuyện kết hôn. Tuy nhiên bố mẹ em lại không chấp nhận chuyện này vì không ưa anh ấy. Cuối cùng 2 đứa đành liều thống nhất với nhau là giả có bầu để bố mẹ cho cưới. Ai ngờ ông bà vẫn kiên quyết:
Vân và Hùng kết hôn đến nay đã được hơn 5 năm, người ngoài nhìn vào ai cũng cho rằng một người phụ nữ ít học lại quê mùa như Vân mà cưới được ông chồng giỏi giang như Hùng thì cô tốt số không ai bằng.
Cũng chính vì không chịu được cái mái tóc bết dính gàu, cơ thể đầy mùi sữa hôi thiu mà Thành tối nào cũng ra ghế sofa ngủ chứ không chịu ngủ chung với vợ hoặc sang nhà nhân tình ngủ.
Trong xã hội hiện nay, người ta cứ yêu vội, cưới vội, quyết định gắn bó với nhau, có chung giọt máu nhưng vẫn có thể thay lòng đổi dạ. Những câu chuyện xoay quanh cuộc sống vợ chồng, chồng cặp bồ, vợ ngoại tình bỏ mặc nửa kia một mình chăm con cái luôn là đề tài muôn thuở khiến dân tình bàn ra tán vào.
Không phải gia đình nào cũng có được hạnh phúc như mình mong muốn. Cuộc sống này có quá nhiều thứ phức tạp khiến chúng ta mệt mỏi. Cô là con gái nhưng chẳng may mất trinh rồi lại còn chửa trước nên bị người ta coi thường.
Ngày biết mình có bầu em bủn rủn hết chân tay các chị à, hôm đó em cứ ngồi thừ trong nhà vệ sinh suốt 1 tiếng mãi sau đó mới nhắn tin được cho bạn trai:
Vậy là chồng cũ của chị sắp cưới vợ. Hẳn anh ta đang vui lắm. Ừ, lấy được vợ trẻ vợ xinh gấp mấy lần bà vợ cũ già là chị cơ mà. Nhớ cái hồi ấy, anh ta về sống chết đòi li dị để cưới cô ta, vì anh ta nói đã hết yêu chị rồi, ngấy chị tới tận cổ rồi. Chị biết chẳng níu giữ được nữa, nên quyết định buông.
Được làm kiếp người đã là một may mắn. Và Vy chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống của mình bị thiệt thòi hết cả, cho dù cô bé đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo và thời gian sống chỉ còn được tính bằng từng tháng.
Từ ngày con trai mất bà Hiền suốt ngày đi chùa để thắp hương cầu khấn. Tính tình bà cũng thay đổi trở nên ít nói hơn và ăn chay nhiều hơn. Mọi việc dường như chẳng có gì đáng nói nếu như hôm đó trên đường đi về nhà bà không bắt gặp vụ tai nạn kia.
Con cái là lộc trời cho, có ai chọn được con được cái cho mình đâu. Huống chi, sinh con gái, đâu có phải do mình chị quyết định được. Vậy mà hai cô con gái liên tiếp ra đời đã biến cuộc sống của chị thành địa ngục. Chồng chị, anh lúc nào cũng hậm hực, khó chịu với chị: