Vậy là đã hơn 1 tuần kể từ sau đám cưới của Dung và Mạnh. Cô đã bỏ về nhà ngoại ngay trong đêm tân hôn. Nguyên nhân tất cả đến từ một lời đề nghị của bà Tâm – mẹ chồng Dung.
Nếu là người đàn bà khôn ngoan, khi biết chồng ngoại tình đừng dại đi đánh ghen ầm ĩ xấu mặt chồng, bẽ mặt mình... để rồi phải nhận lấy những hậu quả đáng tiếc.
Chúng tôi đã tích cực "giao lưu" và nỗ lực không ngừng trong công cuộc "săn tìm" một tiểu hoàng tử. Nhưng lần thứ 3 mang thai vẫn là con gái, tôi lại nuốt nước mắt đi phá thai. Rồi lần thứ 4 vẫn vô vọng.
Chị làm được đồng nào anh ta đều lấy tiền cà phê, mời mọc bia rượu bạn bè. Cha mẹ ở nhà nhiều khi chẳng có miếng ngon mà ăn, còn anh ta có đồng nào thì đi mời thiên hạ.
Minh còn chưa hết đau khổ vì sự vô tâm, hời hợt của Hưng thì cô như ngã quỵ khi phát hiện anh quay lại với người cũ. Quá uất ức, cô lập tức kí vào tờ đơn ly hôn Hưng viết sẵn, nhưng đồng thời vẫn lên kế hoạch gài bẫy chồng và tình cũ.
Đôi khi mình nghĩ hay là mở cửa hàng bán giày cho anh thỏa sở thích, nhưng anh nói: "Mở cửa hàng giày rồi anh sợ anh không muốn bán đôi nào đâu". Thế nên mình bó tay.
Người ta nói, khi sinh con, khổ nhất là khi sinh, khổ nhất là mấy tháng nuôi con trong cữ. Nhưng bao nhiêu cái khổ ấy, hầu như mẹ nào cũng đều gánh cả giùm con gái hết.
Nhớ lại 27 Tết năm ngoái vợ chồng tôi suýt nữa thì ký vào đơn ly hôn, kết thúc gần 10 năm làm vợ chồng chỉ vì vài bữa nhậu. Không biết mọi người thế nào chứ công việc của tôi thường xuyên phải gặp gỡ...
Ngày chồng đưa lá đơn ly hôn, anh ta cúi gằm mặt có vẻ biết lỗi lắm. Anh ta tưởng tôi sẽ gào khóc ư? Không hề, tôi đã ký vào rồi ném thẳng lá đơn vào mặt anh ta. Loại đàn ông như vậy, biết được bản chất từ bây giờ xem ra cũng là một điều may mắn đối với tôi.
Ai cũng mỉa mai, giễu cợt Hoàng hèn khi để vợ làm gái còn đưa đón vợ đi khách đều đặn như thế. Nhưng đến khi lý do được hé lộ thì ai nấy cũng bàng hoàng và phải xin lỗi vợ chồng Hoàng.
Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy khó hiểu bởi khi mang thai, mẹ chồng chẳng bao giờ hỏi han câu gì, thế mà lúc sinh cháu bà lại tha thiết bảo các con đưa cháu về cho bà chăm.
Buổi tiệc hôm đó nàng có vẻ cũng “bật đèn xanh” với tôi nên tôi chủ động tiếp cận và tìm cách tán đổ cô nàng như một cách chứng minh độ “sát gái” của mình.
Người ta thường nói “Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng.”, tôi nghe hoài những Tôi luôn tin tưởng một cách chắc chắn rằng đàn bà hơn nhau ở chính bản thân mình. Ngoài ra thì chẳng có điều chi có thể mang ra làm thước đo cả!điều này từ khi còn bé. Khi mà người này dạy con gái của họ rồi người khác cũng theo đó mà nói với những đứa con gái còn lại. Tôi cho rằng ấu trĩ và tôi không tin.
Vợ chồng đôi lúc xảy ra mâu thuẫn, cãi vã là chuyện thường tình, thậm chí người ta bảo không cãi nhau không phải vợ chồng. Nhưng với những cặp vợ chồng hạnh phúc, đủ thương yêu, nhẫn nhịn nhau thì càng cãi nhau lại càng hiểu nhau hơn.
Chính sự vô tâm, ích kỷ của tôi đã vô tình đẩy vợ vào tình cảnh đau khổ ấy. Tôi cứ nghĩ cứ kiếm thật nhiều tiền vợ sẽ hạnh phúc, ngờ đâu lại ra nông nỗi này.
Trong hôn nhân, người phụ nữ nào cũng muốn nhẫn nhịn chồng. Muốn được chồng yêu thương nên không có người nào dại đến nỗi cãi nhau với chồng suốt ngày. Chẳng qua là khi người đàn ông đó làm sai, phụ nữ mới lên tiếng mà thôi.
Tôi và chồng làm cùng một ngành. Trước đây chồng tôi làm cho một công ty khác. Sau này công ty ấy phá sản, tôi đã tận dụng mối quan hệ của mình để xin cho chồng một vị trí ở công ty mình.