Một hôm nọ, cũng như nhiều ngày khác, khách khứa ra vào quán tấp nập, chật kín các bàn ăn. Khi đó có 1 người phụ nữ khổ sở, ăn mặc rách rưới tay bế đứa bé chừng 3,4 tuổi bước vào. Cô vội vã nói với khuôn mặt đáng thương:
Tôi và anh yêu nhau được hơn 2 năm mới về ra mắt gia đình. Anh hơn tôi 5 tuổi, giờ đã có công việc ổn định. Còn tôi đang là sinh viên năm cuối. Vì hai đứa yêu nhau cũng xác định tiến tới hôn nhân nên khi bạn trai bảo về nhà chơi, tôi đồng ý ngay.
Lúc tôi lên 5 tuổi, 1 lần không may ngã đập đầu vào chân giường, từ đó tôi cũng mắc luôn căn bệnh động kinh , căn bệnh đó không chỉ là bệnh tình thông thường, nó còn là tâm bệnh trong tôi. Bởi vì từ khi đó tôi luôn cảm giác tự ti về bản thân.
Sinh đôi 2 đứa con gái nhưng vợ chồng anh chị lại không thể ngờ rằng 2 đứa con gái của mình lại có nhan sắc khác nhau tới như vậy. Nếu như đứa em xinh xắn trắng trẻo bao nhiêu thì đứa chị ra đời trước lại xấu không thể nào tả nổi.
Huy là 1 người con hiếu thảo nổi tiếng ở trong làng, vì bố mất sớm chỉ có mình mẹ nuôi nấng anh trưởng thành nên anh rất thương mẹ. Để mẹ vui lòng Huy đã học hành chăm chỉ cố gắng thì đỗ đại học và xin được 1 việc làm lương cao ở thành phố đúng như ước nguyện.
Mới có cậu con trai 4 tuổi nhưng chị phân chia công việc cho chồng rõ ràng để anh phải có trách nhiệm giúp đỡ vợ, chứ không thể để như mấy ông chồng hàng xóm cứ suốt ngày la cà quán xá chè cháo bỏ mặc vợ hộc tốc đi làm về lại lao vào dọn dẹp cơm nước được.
Ngày phát hiện mình vô sinh tôi cứ nghĩ đời mình thế là hết, tôi không dám kết hôn thậm chí còn chủ động chia tay người đàn ông mình đã yêu suốt 4 năm chỉ vì lý do này. Nhớ thời gian đó tôi đau khổ suy sụp đến mức muốn tự tử, nhưng nhờ mẹ động viên nên cố gắng sống tiếp, cố gắng lạc quan và lao vào công việc.
Từ ngày chị có bầu chồng dường như thay đổi thái độ chóng mặt, anh không thích con gái đã thế vợ yếu không đáp ứng được chuyện kia nên anh càng chán nản. Mẹ chồng chị thì hiền lành tâm lý nên nhiều lúc lên chơi thấy con dâu buồn buồn bà cũng thương.
Bố mẹ Nga trước giờ tình cảm vốn không tốt, vì bố là người trăng hoa lại có tiền nên thường xuyên ra ngoài tìm thú vui ở những cô gái trẻ đẹp khác, còn mẹ cô lại nóng tính và ghen tuông dữ dội. Thế nhưng vì 3 đứa con họ vẫn cố gắng gượng sống với nhau mà không ly hôn.
Cưới nhau hơn 1 năm thì vợ chồng Liên và Huy hạnh phúc vỡ òa khi biết mình sắp lên chức bố mẹ. Nhất là Liên đến khi cầm que thử thai hai vạch mà cô sung sướng vô cùng, thật ra thì lâu nay mẹ chồng Liên thấy cô mãi không mang thai nên bà cũng lo lắng này nọ.
Hơn 20 năm trước, lúc Nga đem lòng yêu anh chàng làng bên là Thành, mẹ Nga đã phản đối kịch liệt, bởi vì cả 2 người đều là con 1, mẹ Nga thì muốn Thành về ở rể nhưng bố mẹ Thành lại không cho phép. Vì thế, suốt 1 thời gian dài họ không thể tiến tới hôn nhân.
Cô và anh kết hôn được hơn một năm rồi. Thật ra thì cho tới tận lúc ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn, anh vẫn chưa hề yêu cô sâu sắc. Anh lấy cô là vì mẹ anh nói quá nhiều.
Giàu có, đẹp trai, tài giỏi là ba từ chính xác nhất người ta dùng để nói về Hùng. Người ta vẫn thường nói ở đời, mất cái nọ, chẳng ai là hoàn hảo bao giờ nhưng câu ấy hình như sai hoàn toàn với Hùng.
Cuộc sống của vợ chồng tôi phải nói là rất hạnh phúc, công việc của hai vợ chồng ổn định thu nhập lại cao con trai lại học giỏi. Tôi luôn tự hào về mái ấm nho nhỏ của mình. Mà phải nói thật tôi chưa thấy người đàn ông nào yêu vợ và chiều vợ như chồng tôi.
Ngày biết mình có bầu em bủn rủn hết chân tay các chị à, hôm đó em cứ ngồi thừ trong nhà vệ sinh suốt 1 tiếng mãi sau đó mới nhắn tin được cho bạn trai:
Được làm kiếp người đã là một may mắn. Và Vy chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống của mình bị thiệt thòi hết cả, cho dù cô bé đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo và thời gian sống chỉ còn được tính bằng từng tháng.
Từ ngày con trai mất bà Hiền suốt ngày đi chùa để thắp hương cầu khấn. Tính tình bà cũng thay đổi trở nên ít nói hơn và ăn chay nhiều hơn. Mọi việc dường như chẳng có gì đáng nói nếu như hôm đó trên đường đi về nhà bà không bắt gặp vụ tai nạn kia.
Con cái là lộc trời cho, có ai chọn được con được cái cho mình đâu. Huống chi, sinh con gái, đâu có phải do mình chị quyết định được. Vậy mà hai cô con gái liên tiếp ra đời đã biến cuộc sống của chị thành địa ngục. Chồng chị, anh lúc nào cũng hậm hực, khó chịu với chị:
Tôi và em yêu nhau đến nay đã được 8 năm, tình yêu nảy nở khi tôi và em bước vào cánh cổng trường đại học. Linh – người tôi yêu là 1 cô gái xinh xắn, có đôi mắt trong veo như hồ nước mái tóc đen dài và nụ cười rất dễ thương. Thú thực tôi đã từng thấy mình rất may mắn khi tán đổ em vì ngày đó vệ tinh quanh em rất nhiều.
Sau khi ra trường, nhờ có sự giúp đỡ của vợ, tôi dễ dàng tìm được việc rồi lên chức quản lý. Tôi và bà xã là bạn đại học của nhau, bố mẹ cô ấy đều là công nhân viên nhà nước, gia cảnh rất tốt, còn tôi thì sinh ra trong gia đình nông thôn, để có tiền cho tôi học đại học, bố mẹ tôi đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi công sức.
Anh cưới vợ mới được 2 tuần thì phải lên lại thành phố để đi làm việc, thế rồi 3 tháng sau vợ anh báo tin cô có bầu 2 tháng. Anh lẩm nhẩm tính toán thì không tin đứa bé đó là con của mình nên mặt nặng mày nhẹ muốn vợ bỏ nó đi.
Tôi đoán, gia đình anh chê bai tôi là bởi thấy tôi không tương xứng về ngoại hình. Phải thừa nhận, bạn trai tôi là người đẹp trai, trông cao lớn. Trong khi đó tôi thì nhỏ con, da lại đen đúa nên không được xinh cho lắm. Bởi vậy vừa nhìn thấy tôi theo anh về ra mắt, mẹ anh đã ngấm nguýt không ưa vì nghĩ tôi mồi chài con trai bà, có bầu để ép cưới.