Bây giờ tôi rối lắm, tôi không còn muốn nhìn thấy mặt chồng nữa. Có phải chuyện ngày hôm nay xảy ra phần lớn là do tôi, vì tôi đã gây áp lực quá lớn lên đôi vai anh? Tôi có nên tha thứ cho anh hay không?
Cho đến khi câu chuyện này được kể ra, anh ấy mới biết tất cả chuyện này là do một tay mẹ tôi làm. Một kế hoạch hoàn hảo cho hạnh phúc của con gái và con rể.
"Mẹ chồng em nói, nhà có hai đứa con trai nhưng vì không có điều kiện nên không thể mua đất mua nhà cho hai đứa. Giờ sống chung như vậy, về lâu dài đúng là không tiện, vậy nên mẹ có ý kiến đứa nào chăm sóc phụng dưỡng mẹ thì nhận ở căn nhà này. Người còn lại thì ra ngoài thuê trọ khi nào có tiền thì tự mua đất làm nhà..."
Nếu như hôm đó không vô tình thấy chồng mình nắm tay cô bồ tình tứ đi vào nhà nghỉ thì tôi vẫn là kẻ mộng du nghĩ rằng gia đình mình thật hạnh phúc và chồng mình thật tuyệt vời.
Tôi và vợ tìm hiểu nhau 2 năm rồi mới làm đám cưới. Cô ấy là người hiền lành, lúc nào cũng tươi cười và chẳng bao giờ để bụng ai bất cứ chuyện gì. Bên cạnh chồng, vợ tôi luôn ra vẻ làm nũng như con mèo ngoan để tôi có cơ hội được dang tay ra mà bảo vệ.
Lúc yêu thì chiều chuộng là thế, lúc lấy về thì cấm bao giờ nhờ vả, trông cậy được việc gì. Cơ mà hỡi những chị em đang loay hoay với một kẻ chung giường vô tâm, có bao giờ các chị nghĩ tại ai mà chồng mình cứ mãi thờ ơ như thế?
Đang lo lắng vì sức khỏe của chồng suy yếu thì tối nay, sau bữa cơm tối ở đại gia đình nhà chồng, bố mẹ tôi lạnh lùng giao nhiệm vụ cho chúng tôi từ giờ đến cuối năm phải thêm vào mấy trăm triệu để ông bà xây nhà tổ.
Trời ơi, hóa ra đây là công việc mà cô ấy thường làm hàng ngày. Một ngày cô ấy phải khám không biết bao nhiêu bệnh nhân vậy là cô ấy đã nhìn hết “cái đó” của họ rồi hay sao. Càng nghĩ vậy, tôi càng cảm thấy vừa ghen tuông, vừa đau khổ.
Cũng may chồng tôi là người chung thủy chứ không thì chắc chắn không toàn mạng với vợ rồi. Sau đợt thử lòng ấy, tôi tin tưởng anh tuyệt đối và cũng rút kinh nghiệm không bao giờ thuê ô sin trẻ nữa...
Sống với nhau ngót nghét chục năm trời chưa bao giờ chị nghĩ có ngày chồng mình lại tòm tem hay có tình ý với ai ngoài mình cả. Chị biết đàn ông ham ngắm nghía gái đẹp, cái đó anh có làm chị cũng chẳng cấm, nhưng vào nhà nghỉ với gái thì chị thực sự chưa từng nghĩ đến.
Nếu ai đó hỏi tôi có hối hận khi lấy chồng không, thì những giọt nước mắt suốt 5 năm hôn nhân là câu trả lời rõ ràng nhất. Có bé Bi, tôi ngàn lần không hối tiếc nhưng lấy anh lại chính là sai lầm lớn nhất cuộc đời này.
Vợ chồng tôi yêu nhau 2 năm rồi mới làm đám cưới. Kể từ sau đêm tân hôn, tôi "thả cửa" hết cỡ vậy mà chẳng có tín hiệu gì. Thấy tôi tháng nào cũng mua cả mớ que thử thai để kiểm tra chồng tôi còn phải bảo:
Đã cưới Hằng về nhưng lúc nào Long cũng chê bai vợ vì cô kém cạnh, chậm chạm hơn người. Lúc đầu, Long yêu Hằng cũng chỉ vì anh thấy cô xinh đẹp lại thật thà. Nghĩ là lấy về sống theo nếp nhà chồng thì sẽ thay đổi. Nhưng Hằng vẫn cứ chậm chạm, cẩn thận từng li từng tí một khiến anh bực mình.
Sau cuộc hôn nhân đầy sóng gió ấy, cuộc hôn nhân mà khiến tôi vẫn rùng mình mỗi khi nhắc lại. Nhưng tôi vẫn cảm ơn anh, bởi vì lấy anh, tôi mới gặp một người mẹ chồng tốt bụng đến vậy.
Em và chồng vừa mới cưới, nhưng chúng em đang rơi vào tình trạng khốn đốn bởi cái lễ nạp tài trong hôm ăn hỏi. Xém chút nữa tình yêu của chúng em lỡ dở, nhưng hiện tại, cuộc sống cũng chẳng vui vẻ gì, đôi khi còn lục đục khi bên nội và bên ngoại không thèm nhìn mặt nhau nữa.