Nghe tin Mai sắp cưới chồng phố cổ thì ai cũng nghĩ cô được gả vào nhà giàu có. Nhưng nào mấy ai hiểu, nhà phố đi liền với chật hẹp và chính sự chật chội đó khiến cô con dâu mới về phải đi nhà nghỉ không biết bao lần.
Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
Anh ta từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình. Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố.
Khi vợ oằn mình chịu những trận ốm nghén, xanh xao đến rộc người thì có những ông chồng lại dắt nhân tình đi ăn ở những nhà hàng sang trọng. Khi vợ mệt mỏi đến mất ngủ, nặng nề với cái thai trong bụng thì người chồng bận ôm ấp, ve vuốt một người đàn bà khác…
Năm đó vợ chồng tôi kết hôn trong sự phản đối kịch liệt của mẹ chồng. Tôi vốn xuất thân trong gia đình không mấy khá giả, nếu không muốn là nghèo khi bố chỉ làm bảo vệ, còn mẹ thì đi giúp việc theo giờ cho nhà người ta.
Vợ chồng Thanh là thanh mai trúc mã với nhau. Cứ nghĩ tình yêu 9 năm khi về chung 1 nhà sẽ ngọt ngào không tưởng nào ngờ hiện thực lại chẳng bao giờ có màu hồng.
Đến giờ này Hoa vẫn không thể tin người chồng mà cô hết mực thương yêu lại dối cô là đi từ thiện vùng sâu vùng xa, nhưng thực tế là để có thời gian hú hí với bồ…
Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn được gần 4 năm nay. Chồng hơn tôi 5 tuổi, không đi làm mà mở một cửa hàng sửa chữa, buôn bán phụ kiện điện thoại ở nhà. Việc buôn bán của anh khá tốt nên thu nhập cũng khá.
Chị hàng xóm vừa về, Hùng lôi con riêng của anh vào nhà đánh lằn mông. Hương thấy xót quá, lao vào ôm lấy thằng bé hét: Anh điên rồi, con anh nhưng em xót.
Được nghỉ lễ dài ngày, Thu muốn tranh thủ đưa con về thăm ông bà ngoại vì tới nửa năm rồi cô chưa về. Nhưng vừa lên tiếng hỏi xin, cô đã được bà Hoa - mẹ chồng cho ngay một bài giáo huấn.
Tôi và chồng cưới nhau mới được ba năm. Cũng tại tôi lỡ có bầu nên mới phải ngậm ngùi về sống chung với anh ở cái tuổi hai tư. Chồng tôi ra trường xin được làm Quản trị mạng trong một công ty lớn. Anh cũng là con nhà khá giả nên được bố mẹ tặng cho một căn chung cư cao cấp.
Sau hôm đó Thanh chẳng dám tơ tưởng gì đến sếp nữa. Vợ Khang khéo đến độ dằn mặt tình địch mà vẫn giữ được hòa khí như thế thì cái chuyện đánh ghen đúng là không thể lường trước được!
Sau những cuộc tình không thành thời trẻ dại, cho đến lúc trưởng thành chúng ta mới nhận ra rằng, không phải hồ hởi, mãnh liệt, mà chỉ cần một người ở bên mình bình yên qua ngày ngày tháng tháng là đủ.
Tôi không phải người quá thực dụng, yêu ai chỉ chăm chăm vào túi tiền hay gia cảnh, công việc của họ. Nhưng cũng không phải cô nàng mộng mơ, chỉ biết nhìn tình yêu màu hồng mà không quan tâm tới những nền tảng khác để đảm bảo cho sự bền lâu sau này.
Đêm tân hôn...đèn đã tắt và chiếc áo ngực cũng dần được nới lỏng, tôi lâng lâng thấy mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian nhưng em thì... lại khóc, nước mắt rơi lã chã lên ngực chồng.