Mật ngọt của trần gian này nhiều lắm. Nào giàu có, tiếng tăm, quyền lực, tình yêu, gia đình… Rồi sau đó ra đi, bỏ lại buổi tiệc đời cho những người đến sau. Bỏ lại cho người khác với rất nhiều nuối tiếc, chẳng đem theo được gì.
Cuộc sống này ngắn lắm: Có tiền xin đừng hà tiện, thật lòng yêu xin đừng buông tay, có tức giận xin đừng chịu đựng, có hạnh phúc xin đừng chờ đợi, cần thì nắm nếu không nắm được hãy học cách buông…
Con người đến một độ tuổi nhất định, tự nhiên sẽ không còn thích những nơi ồn ào náo nhiệt, họ tìm đến nơi yên bình để tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.
“Con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”. Con gái thích nghe lời ngọt, bởi vậy con trai thường nói dối, câu đó chẳng sai. Thật ra, con trai nói dối như một bản năng, hứa hẹn như một thói quen, mà vô tâm quên đi rằng lời nói dù không hữu hình nhưng lại có sức sát thương vô cùng mạnh.
Đọc là một rèn luyện trí não tốt nhất. Bạn có thể chọn đọc bất cứ thể loại gì như truyện tranh, báo chí, truyện dài, sách, tản văn… đều có tác dụng nâng cao chức năng một số vùng não bộ.
Cuộc sống của chúng ta không phải lúc nào cũng bằng phẳng, trải đầy hoa hồng mà đôi khi sẽ có những khó khăn, gập ghềnh khiến con người nản chí. Thế nhưng, khi đối mặt với khó khăn nếu bạn vẫn giữ vững được tinh thần lạc quan, cởi mở đón nhận thử thách thì mọi điều gian khổ sẽ nhanh chóng vượt qua.
Trước 25, chúng ta mơ mộng về những câu chuyện cổ tích, nơi có chàng bạch mã hoàng tử nắm tay ta đi hết cuộc đời. Nhưng sau 25, các cô gái đơn giản là chỉ cần một người đàn ông khiến họ cảm thấy an tâm để giao phó cuộc đời là đủ.
Một đời người có rất nhiều giai đoạn: 20 tuổi sống thanh xuân, 30 tuổi sống ý vị, 40 tuổi sống trí tuệ, 50 tuổi sống thản nhiên, 60 tuổi sống nhẹ nhàng, 70 tuổi trở thành báu vật vô giá… Rồi đến một lúc nào đó, ai rồi cũng sẽ già đi, nhưng dù thế nào thì cũng phải “già mà vẫn đẹp!”.
Trong xã hội hiện đại ngày nay, có rất nhiều người vì lợi mà quên nghĩa, vì lợi mà lừa gạt, hãm hại người khác, thậm chí làm thương tổn người khác. Nhưng lại không biết được rằng, điều họ thực sự mất đi chính là “đức” và “phúc báo” của bản thân mình.
Thực ra, tất cả những lo lắng, phiền muộn trên đời đều xuất phát từ tâm mà ra. Vậy nên, nếu muốn bỏ hết buồn khổ đừng tìm đâu xa, hãy bắt đầu từ tâm của mình, đừng đặt nặng quá nhiều, cho được cứ cho, buông được thì cứ buông.
Nhiều người vẫn thường hay than thở rằng: “Cuộc sống này làm gì có sự công bằng, nhiều lúc cho đi mà chẳng ai cảm ơn, và nhiều lúc còn mất mát chứ nhận được gì chứ”. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng: Cứ cho đi, vì đến một lúc nào đó cuộc đời sẽ trả lại cho bạn nhiều hơn thế.
Có câu châm ngôn rằng: “Hãy khiêu vũ như không ai nhìn thấy bạn; hãy yêu như bạn không bao giờ bị tổn thương; hát như không có ai nghe thấy”. Tuyệt đối đừng để lạc mất mong muốn thực sự của bản thân chỉ vì sự đánh giá của người khác, như vậy không đáng, cũng không có được niềm vui thực sự.
Bạn bè là những người cùng khóc, cùng cười, cùng chia sẻ những bí mật thầm kín với nhau. Vậy nên hãy tránh xa những kiểu bạn dưới đây nếu không muốn bị tổn thương.
Khi bạn trao đi thiện lương, có thể bạn sẽ không nhận được sự báo đáp ngay lập tức; nhưng nhất định vào một thời điểm khác, trong một hoàn cảnh khác. Tất cả mọi việc trên đời, Trời xanh đã tự có an bài…
Người nay không như người xưa. Cùng với kinh tế phát triển, con người càng ngày càng chú trọng hưởng thụ vật chất, mê đắm mỹ sắc, coi trọng tiền tài, đời sống tinh thần vì thế mà càng ngày suy đồi.
Theo các bác sĩ khoa tâm thần học: Những người bị trầm cảm thường là những người nghĩ quá nhiều đến việc phải sống thế nào để có được thành công và hạnh phúc. Nhiều người có thể khó chấp nhận rằng hạnh phúc là khi ta biết đón nhận thất bại, chứ không chỉ là đạt được thành công.
Tôi đã đọc rất nhiều bài viết cho rằng lí do đàn ông lăng nhăng nguyên nhân lớn nhất là do người phụ nữ. Do người phụ nữ đó không tinh tế, hay ghen, không hiểu chuyện, những cuộc cãi vã ngày càng nhiều, hay do cuộc tình giữa hai người quá nhàm chán, cả hai đã không còn thông cảm, thấu hiểu cho nhau,… và lẽ đương nhiên sẽ có người khác xen vào đống rắc rối đó và kết thúc.