Được chồng ủng hộ, Thủy quyết định từ giờ sẽ không chịu đựng nữa mà thẳng thắn "đấu tranh với mẹ chồng". Nếu cứ cam chịu thì chắc chắn hôm nay người thiệt sẽ là cô khi bị mẹ chồng mời dâu cũ ở lại để trêu tức.
Thành đứng ngoài cửa, tận mắt nhìn vợ ăn hết bát cơm trắng trộn nước mắm nhưng không nói 1 câu gì cả. Nhìn thấy chồng về rồi đi thẳng lên phòng mà Mai trào nước mắt, giá như anh hỏi vợ 1 câu thì cô đỡ tủi thân. Ai ngờ...
Trước đây tôi từng có 1 cuộc hôn nhân khá hạnh phúc, ai nhìn vào cũng phải đưa lời ganh tị. Tôi vốn là gái quê, con nhà nghèo, lấy anh là công tử nhà giàu trên thành phố.
Tôi là trẻ mồ côi sống trong chùa từ khi sinh ra, đến lúc 5 tuổi thì được 1 đôi vợ chồng hiếm muộn xin đón về làm con nuôi, tôi gọi 2 người ấy là bố mẹ. Đó cũng chính là nguyên nhân để mẹ chồng coi thường, nhiếc móc tôi hàng ngày mặc dù tôi vẫn làm tốt nghĩa vụ trong gia đình.
Sau 2 năm yêu xa thì tôi và chồng về chung một nhà. Tôi yêu anh vì anh là người thật thà, không lợi dụng và đặc biệt là không đòi hỏi “chuyện đó” với tôi trước hôn nhân.
Về làm dâu nhà Khang bao nhiêu năm nay, điều làm Hương thấy may mắn hạnh phúc nhất chính là có được người mẹ chồng tâm lý, thương yêu con dâu hết mực như bà Ngân. Nhiều lúc cô nghĩ, cuộc đời đúng là có sự bù trừ bởi Khang làm cô thất vọng bao nhiêu thì mẹ anh lại tiếp thêm nghị lực sống cho cô rất nhiều.
Làm dâu nhà bà Hoa chục năm có lẻ nhưng thật sự Vân chưa bao giờ có được cảm giác thoải mái, được mẹ chồng thương yêu, đối xử công bằng. Bà Hoa luôn coi Nam – chồng Vân mình như báu vật, nhưng ngược lại bà coi con dâu chẳng ra gì.
Cuộc đời tôi từ khi sinh ra cho đến khi kết hôn là một chuỗi ngày dài đau khổ. Có lần, tôi tự hỏi ông trời sao lại bất công với tôi như thế, sao ông cứ 5 lần 7 lượt bắt tôi phải gánh hết những vận đen vào mình.
Mỗi lần người ta kể về chuyện mẹ chồng – nàng dâu không hợp nhau thế này thế nọ thì em lại thấy mình may mắn vô cùng các chị ạ. Vì mẹ chồng em tân tiến lắm, em hợp bà từ cách ăn mặc cho đến mọi thứ sắp đặt trong nhà.
Dung lên một kế hoạch thật khoa học, nhất nhất tuân thủ theo phác đồ của bác sỹ sản. Cô mua toàn rượu sâm, cả thuốc tráng dương về thúc ép chồng uống. Về phần mình, Dung dùng que canh trứng, rồi bơm nước muối các kiểu sao cho khả năng có con trai nhiều nhất.
Xã hội này cũng thật kỳ lạ. Người ta cứ bắt con dâu có nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ chồng, vậy sao không ai nghĩ đến việc con rể cũng phải đối xử, báo hiếu lại bố mẹ vợ?
Chồng tôi mất cha từ khi anh mới 3 tuổi, một mình mẹ ở vậy nuôi anh khôn lớn. Từ khi chúng tôi yêu nhau, bà đã thường xuyên xuất hiện trong những câu chuyện của 2 đứa. Tôi biết, anh thương mẹ rất nhiều…
Từ lần đầu gặp Mai trong ngày ra mắt cho đến sau đám cưới, bà Phương quý cô con dâu này lắm. Bà chỉ có mỗi Khánh là con trai nên tiêu chuẩn chọn con dâu cũng khắt khe hơn người bình thường. Trong 2,3 cô gái được Khánh dẫn về thì chỉ có Mai là đủ tiêu chuẩn nhất, nấu ăn ngon, lễ phép và rất hiểu ý bố mẹ chồng.
Khi bắt đầu quyết định nhận lời yêu bạn trai, tôi có rất nhiều sự băn khoăn, bởi vì tôi là một cô gái sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn ngoại ô thành phố. Hoàn cảnh sống cũng không khác mấy cuộc sống ở nông thôn tỉnh lẻ.
Ít ra, nhìn đồ ăn của cô ấy còn tươm tất hơn bao mẹ trẻ khác, cơm cữ chỉ có cà pháo với cá khô, canh nấu suông toàn nước, chẳng có chất dinh dưỡng nào.
Tôi lấy chồng là mối tình đầu, anh hơn tôi 3 tuổi. Hạnh phúc ngỡ là đã trọn vẹn khi cả 2 được về một nhà thì bi kịch ập đến, chồng tôi phát hiện ung thư trực tràng giai đoạn 2 sau một lần đau bụng đến ngất xỉu.
Hải thương yêu Diệu bởi cô hiền lành, chịu khó mà gia cảnh lại đáng thương. Mẹ Diệu mất sớm vì ung thư, một mình bố Diệu cáng đáng chăm lo nhà cửa nên cô rất yêu thương bố.
Cô chưa kịp chào hay hỏi han gì thêm thì đầu bên kia đã cúp máy. Cô nhìn chằm chằm một lúc lâu vào cái ống nghe, lắc đầu vẻ không tin. Rồi chợt bừng tỉnh, cô gác điện thoại lên giá, hùng hổ đi vào phòng của chồng cô.
Từ bé đến lớn, Tuấn sợ mẹ nhất, bị bà dọa thế anh sợ xanh mắt mèo ngoan ngoãn vào chăm vợ. Suốt thời gian bà ở đó, anh không la cà quán xá, không dám qua lại với ai nữa, cứ sau giờ làm là ngoan ngoãn về nhà với vợ.
Cô nghe mà cổ họng không thể nuốt nổi miếng cơm đang trôi xuống. Nước mắt chỉ trực chào ra thôi. Mẹ chồng cô nói cũng có ý đúng. Cô đang ở nhà ăn bám chồng.