Dung ôm đứa con đang ốm trên tay bụng đói meo. 3 hôm rồi con nhập viện mà chồng mới vào thăm được vài lần chớp nhoáng rồi lại đi. Huy vừa xách được hộp cơm mua vội ở ngoài quán vào cho vợ, chẳng bế con hộ mà quay luôn đi.
11 giờ trưa bước lên phòng vé bến Nước Ngầm. Việc đầu tiên là nới lỏng thắt lưng thở phát đã. Mẹ, điều hòa bọn này mát kinh. Từng sợi không khí êm dịu luồn sâu vào tận cơ quan thiết yếu nhất.
Ngày cưới, Quang quay sang nhìn vợ cười hạnh phúc lắm. Cứ nghĩ lại anh thấy mình thật may mắn, nhờ hôm ấy thuê Đào làm người yêu về ra mắt nên hôm nay anh mới có được người vợ tuyệt vời thế này.
Chúng tôi cưới nhau khi trong tay chẳng có nhiều tiền, nhà cửa còn đang phải đi thuê, mọi chi tiêu đều phải tự lực cánh sinh vì gia đình 2 bên cũng không có điều kiện trong khi anh thì chưa có công ăn việc làm ổn định. Thấy kinh tế chưa vững vàng, tôi muốn dừng việc sinh nở 1 vài năm.
Năm ấy chồng tôi học giỏi nhưng nhà nghèo lắm, tháng nào cũng phải chạy đôn chạy đáo lo tiền ăn, tiền phòng. Còn tôi thì khác, gia đình tôi khá giả, của ăn của để không thiếu.
Liên và chồng đã chung sống với nhau hơn 10 năm. Suốt quãng thời gian ấy, vợ chồng cô đã có với nhau 2 đứa con xinh xắn, căn nhà lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.
Tuấn quen My khi anh là khách ruột của quán bia nơi My làm tiếp thị bia. Cô nhân viên với thân hình nóng bỏng, nụ cười quyến rũ cùng những đụng chạm không biết vô tình hay cố ý khiến Tuấn thấy rạo rực và nhớ My mỗi khi không ghé qua quán. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến.
Chúng tôi đã có với nhau một cô con gái 5 tuổi xinh đẹp và giờ là đón thêm một bé trai kháu khỉnh đáng yêu. Nhưng cũng kể từ lúc sinh thêm bé thứ 2 vì giường chật, con khóc… chúng tôi đã phải tách nhau ra ngủ riêng mỗi người một chỗ.
Người ngoài nhìn vào vợ chồng Hà và Đạt ai cũng phải ghen tỵ với hạnh phúc của họ. Vợ chồng cưới nhau được mấy năm đã có nhà cao cửa rộng, xe ô tô mỗi người một chiếc.
8 năm sau ngày cưới, vợ chồng Hạnh đã có 2 con gái đáng yêu, ngoan ngoãn. Thật may sau khi kết hôn, Hạnh thấy chẳng có gì thay đổi nhiều so với hồi mới yêu, cuộc sống hôn nhân không khiến cô thất vọng.
Tôi làm công chức ở phường trong khi chồng tôi làm việc tự do. Anh nhận sơn sửa các công trình nhà dân, việc không nhiều nên tiền đem về đưa cho vợ cũng nay không mai có. Mọi khoản sinh hoạt phí trong gia đình đều phải đợi tôi lĩnh lương mới có để chi trả nên tôi chi tiêu rất dè xẻn, không dám hoang phí một khoản nào.
Trong số 5 anh em, anh cưới vợ muộn nhất lại chậm con. Tuy không phải con đầu hay con út nhưng anh là đứa khá giả hơn các anh em khác. Chính vì vậy, anh muốn mẹ được ở cùng anh để an hưởng tuổi già.
Nói rồi tôi đuổi anh ra ngoài khóa cửa lại mặc cho có ân hận hay cầu xin tôi cũng không động lòng. Tôi lại xinh đẹp như xưa, yêu đời, trẻ trung, chỉ có điều là tôi không còn là vợ của một gã chồng bội bạc nữa thôi...
Tôi yêu anh hai năm và có bầu trước, sau khi cưới được 5 tháng tôi đã sinh được một cậu con trai đáng yêu. Thế nhưng niềm vui chỉ được vài tuần, tôi bắt đầu bị trầm cảm và suy sụp khi nhìn hình ảnh của mình trong gương.
Thuận lê đôi chân nặng nề trên nền đất loang lổ những vũng nước mưa, đếm từng ô gạch trên vỉa hè. Đó là thói quen của anh nhưng lần này, Thuận làm vậy chỉ không muốn có ai vô tình nhìn thấy đôi mắt đang ướt đẫm của mình mà thôi.
Vợ chồng tôi lấy nhau đã 6 năm nhưng đến giờ mới tích cóp đủ tiền để tậu một căn hộ chung cư nho nhỏ. Anh làm kiến trúc sư, còn tôi là giáo viên. Cuộc sống của hai vợ chồng gọi là tạm đủ ăn, đủ mặc, tuy chẳng dư giả gì nhiều nhưng như thế là hạnh phúc lắm rồi.
Mặc dù đã phí hoài thời gian và tuổi thanh xuân của mình cho cuộc hôn nhân này nhưng đổi lại tôi đã lãi 2 đứa con rất đáng yêu. Các con bây giờ chính là động lực, niềm vui để tôi cố gắng làm một người mẹ đơn thân tốt....
Nghĩ lại, tôi thấy cuộc đời mình cứ như một giấc mơ nhưng tôi vẫn phải cảm ơn chồng cũ, nhờ anh tôi mới biết được thế nào là bội bạc để trân trọng hạnh phúc hiện có.
Nga lấy chồng lúc vừa tốt nghiệp Đại học, vì có bầu trước khi cưới, nên sinh xong cô ở nhà chăm con 2 năm mới đi xin việc làm. Cũng may là chồng Nga công việc ổn định, lương cao nên lo được cho mẹ con cô không thiếu thốn gì cả.
Sáng nay công ty mất điện, chị em đồng nghiệp rủ nhau ra quán café tâm sự. Tôi trót dại uống cốc café đen vào nên đến 1h sáng rồi mà mắt vẫn mở thao láo không tài nào ngủ được. Quay sang chồng thì anh đang ngủ rất say lại còn ngáy khá to.
Năm nay tôi 28 tuổi, cái tuổi mà cả bố mẹ xem là gái ế. Mỗi lần ai hỏi đến tôi bố tôi lại thở dài thườn thượt tỏ vẻ như: “Đừng nhắc đến nó nữa chỉ tổ đau đầu, tôi không có đứa con như nó”… Đại loại là vậy, nhiều khi tôi cũng khổ sở lắm nhưng biết làm sao được duyên chưa đến thì phải chịu chứ.